Bạn có từng suy nghĩ rằng mình muốn biến mất khỏi thế gian này vài hôm không? À tôi không muốn nói về khía cạnh tiêu cực, chỉ muốn nói về ước muốn thầm kín để lâu lâu chạy khỏi cuộc đời bận rộn, cho mình khoảng không thật sự để bù trừ năng lượng đã mất mát.
Bạn có thể có ý muốn như vậy khi một ngày, sau nhiều sự kiện không mong đợi, bạn tự nhiên mất dần hứng thú. Không muốn check-in. Không muốn tụ tập. Không muốn nói chuyện quá nhiều. Chỉ muốn biến mất khỏi thế gian vài hôm. Biến mất theo kiểu rất nhẹ thôi. Không phải chạy trốn cuộc đời, cũng không phải ghét bỏ gì thế giới này. Chỉ là mệt quá rồi. Tin nhắn liên tục, công việc dồn dập, lúc nào cũng phải tỏ ra mình ổn, mình giỏi, mình thành toàn cho đến khi thật sự kiệt sức.

“Biến mất khỏi thế gian vài hôm” đó thật ra chỉ là khao khát muốn đi một nơi khác thành phố quen thuộc, rồi ở yên đó dăm ngày, không làm gì, sống thật chậm, thật xa tiếng ồn.
Và để làm việc này, có lẽ thứ bạn cần nghĩ đến đầu tiên là “mình sẽ đi đâu”. Câu trả lời có khá nhiều, tùy phong vị, hảo cảm và điều kiện đi lại. Nhưng Cao Lan Hamlet có thể là một trong những gợi ý khá phù hợp. Còn vì sao phù hợp thì mời bạn đọc tiếp những dòng bên dưới.
Chạy khỏi thành phố, đến Cao Lan Hamlet để ở yên đó vài hôm
Con đường lên Bảo Lộc nhiều sương. Càng đi, không khí bắt đầu lạnh hơn và mùi cây cỏ cũng rõ hơn. Cao Lan Hamlet khá dễ đi và từ đầu đã tạo cảm giác dễ chịu. Nhà gỗ nằm im giữa đồi cây. Gió đi ngang qua những tán lá nghe xào xạc. Xa xa là thung lũng phủ sương trắng. Không có tiếng còi xe. Không có những âm thanh đô thị quen thuộc. Chỉ có cảm giác như mình vừa bước ra khỏi thế giới cũ một chút.

Buổi sáng ở đây bắt đầu chầm chậm. Có ngày bạn sẽ thức dậy vì tiếng mưa trên mái gỗ. Trời lạnh. Sương phủ trắng ngoài hiên. Rồi bạn kéo ghế ngồi nhìn mây gần cả tiếng mà chẳng làm gì hết. Không điện thoại. Không nhạc. Không cần chụp hình. Chỉ ngồi vậy thôi. Gió thổi qua mặt lạnh nhẹ. Mùi trà nóng bốc lên giữa không khí ẩm của núi rừng. Bạn sẽ không cảm thấy gì hết ngoài cây cối, núi rừng và mây.
Nơi này đúng là không hẳn quá đẹp, hay có gì đó vượt trội, ấn tượng, nhưng nó có sự yên bình giản dị, theo cách chân thành, không cố gắng, và thiên nhiên xung quanh dường như luôn cổ vũ lữ khách nhẹ lại tấm lòng, cho phép bản thân biến khỏi guồng quay cũ trong thời gian ngắn.
Trong vài hôm đó, ta mặc sức thở chậm, ngủ sâu, ăn cơm thanh lành, đi bộ không mục đích, ngắm trời mây rừng gió, thậm chí không làm gì cũng không sao, chỉ ngồi đó nhìn thời gian trôi lặng lẽ.

Rồi có những chiều, bạn sẽ ngồi nhìn hoàng hôn xuống sau đồi cây. Trời chuyển màu chậm kinh khủng. Mấy căn nhà gỗ bắt đầu lên đèn. Xa xa là sương đang bò xuống thung lũng. Tự nhiên thấy lòng mình dịu đi một chút. Không phải vì mọi vấn đề biến mất. Công việc vẫn còn đó. Áp lực vẫn vậy. Những chuyện khó xử trong cuộc sống cũng chưa tự nhiên được giải quyết. Nhưng tạm thời cứ để đó, không cần phải làm ngay, khi về, khi tâm trí thảnh thơi thanh lành hơn, ta có thể nhìn chúng với góc nhìn khác đi và tìm ra cách giải quyết tốt hơn.
Rồi ở đây, cũng sẽ có những khoảnh khắc rất nhỏ khiến bạn nhớ lâu.. Đó là lúc đứng ngoài hiên lúc gần nửa đêm, nhìn xuống thung lũng tối om chỉ còn vài ánh đèn vàng rất xa. Trời lạnh. Gió mạnh. Và tự nhiên bạn nghĩ: “Hóa ra thế giới vẫn vận hành bình thường dù mình im lặng vài hôm.”. Rằng mình không làm việc, công ty vẫn tiếp tục hoạt động, mình không trả lời tin nhắn ngay, chẳng có gì sụp đổ. Mình nghỉ vài ngày, cuộc đời cũng không bỏ mình lại phía sau như mình tưởng.

Nhưng cũng cần nhấn mạnh, suy nghĩ như vậy không phải là kiểu vô trách nhiệm. Dĩ nhiên trước chuyến đi, người cần báo ta đã báo, việc cần sắp xếp ta đã sắp xếp. Minh bạch rõ ràng với người với đời như vậy, thì tâm thế biến mất vài hôm trong bạn cũng sẵn sàng hơn, và khi về cũng nhẹ nhõm hơn.
Có thể sau vài ngày ở Cao Lan Hamlet, bạn vẫn phải quay về thành phố. Vẫn đi làm. Vẫn đối diện với hàng tá vấn đề cũ. Nhưng ít nhất, cơ thể sẽ nhớ cảm giác đã từng được nghỉ thật sự là như thế nào. Và đôi khi, chỉ cần vậy thôi cũng đủ để ta tiếp tục sống dịu dàng hơn với cuộc đời này thêm một chút.












