Bạn có nhận ra xung quanh mình có khá nhiều người thành công trưởng thành, đã trải qua biến cố và tổn thương thường có xu hướng tìm về núi rừng? Họ thích những nơi nhiều cây, nhiều sương, nhiều khoảng lặng, để ngắm mưa trên mái nhà, để trải qua buổi sáng lặng lẽ với gió đi ngang rừng, mà không phải là một ngôi nhà rộng thênh thang, tiện nghi sáng đèn thành phố.

Các nghiên cứu về sức khỏe tâm thần cho thấy hiên nhiên được xem là một yếu tố quan trọng giúp phục hồi trạng thái tinh thần của con người. Bởi môi trường tự nhiên giúp não bộ thoát khỏi tình trạng quá tải chú ý do đô thị và công nghệ gây ra. Khi ở giữa thiên nhiên, hệ thần kinh không còn phải liên tục phản ứng với tiếng ồn, ánh sáng mạnh, thông báo điện thoại, áp lực giao tiếp và lượng thông tin quá lớn mỗi ngày. Chính sự giảm tải đó khiến con người cảm thấy dễ thở, dễ lấy lại nhịp điều hòa vốn có của thần kinh và cơ thể.
Đó là người bình thường, là trạng thái tâm sinh học chung. Còn với người đã trải qua nhiều tổn thương, biến cố thì sao?
Tôi cho rằng nhu cầu của họ không chỉ nằm ở khía cạnh phục hồi chú ý. Nó còn liên quan đến CẢM GIÁC AN TOÀN.

Những người từng trải qua nhiều áp lực thường sống trong trạng thái hệ thần kinh bị kích hoạt kéo dài. Họ quen với việc phải phòng bị, suy nghĩ quá nhiều, phải tự bảo vệ mình trước những tổn thương mới. Có người từng bị phản bội trong tình cảm nên dần sợ các mối quan hệ. Người khác kiệt sức vì công việc nên chỉ cần nghe tiếng thông báo điện thoại cũng thấy căng thẳng. Hoặc không ít người đã sống quá lâu trong môi trường cạnh tranh tới mức cơ thể quên mất cảm giác được nghỉ ngơi thật sự là như thế nào. Và trong trạng thái đó, thiên nhiên trở thành liệu pháp trị liệu yên lành, thoải mái và dễ tiếp cận mà không có bất kỳ áp lực nào đi kèm.

Bởi núi rừng không đòi hỏi gì ở con người, rừng không bắt bạn phải là người thành công, mây trời gió nước không yêu cầu chúng ta phải mạnh mẽ. Thiên nhiên không cần bạn chứng minh giá trị bản thân, nó chỉ là nó, và bạn là một hạt cát nhỏ nhoi đang tìm cách hòa vào dòng chảy chung của nó. Đối với nhiều người mang nhiều tổn thương tinh thần, những chi tiết đến từ thiên nhiên đó lại quan trọng hơn rất nhiều so với các tiện nghi xa hoa. Bởi sau một thời gian dài sống trong áp lực, thứ con người cần nhất đôi khi không phải niềm vui, mà là sự an toàn cho hệ thần kinh.
Ở thành phố, con người liên tục phải tiếp nhận kích thích. Tiếng xe. Tiếng điện thoại. Các cuộc trò chuyện. Công việc. Mạng xã hội. Những cuộc cạnh tranh vô hình. Não bộ gần như không có thời gian nghỉ. Nhưng ở một nơi mà thiên nhiên, không gian thời gain hòa làm một, như Cao Lan Hamlet chẳng hạn, nhịp sống bị kéo chậm lại bởi chính môi trường tự nhiên. Buổi sáng ở đây thường bắt đầu bằng mây phủ kín thung lũng và nhiệt độ thấp đặc trưng của Bảo Lộc. Buổi chiều là ánh nắng đi chậm qua các triền đồi. Ban đêm chỉ còn tiếng côn trùng, tiếng mưa hoặc tiếng gió đi ngang mái gỗ. Những yếu tố tưởng như rất nhỏ ấy lại có tác động mạnh lên trạng thái cảm xúc con người.

Nhưng có một khác biệt không biết bạn có nhận ra: Thật ra, người nhiều tổn thương thường không hẳn thích núi rừng theo nghĩa lãng mạn như phim ảnh. Họ thích cảm giác được biến mất khỏi thế giới một chút. Thích được ở nơi không ai hỏi họ đang ổn không. Không cần phải vui vẻ. Không phải trả lời tin nhắn ngay lập tức, hay phải đóng vai một phiên bản mạnh mẽ của chính mình nữa.
Ngoài ra, người mang tổn thương tâm lý thường không thể ngồi yên với chính mình. Họ sợ im lặng vì im lặng khiến mọi cảm xúc bị chôn lâu ngày hiện lên. Họ cũng không thích nghỉ ngơi vì cho rằng nó đồng nghĩa với cảm giác vô dụng, bị bỏ lại phía sau. Nhưng khi đối diện với thiên nhiên, những khiên chắn phòng vệ không hợp lý này bị hạ xuống, vì ta hoàn toàn không bị phán xét khi đối diện với mây gió rừng núi cây xanh. Trước mắt bạn, thiên nhiên chỉ tồn tại rất chậm, rất yên và rất thật. Và dần, bạn cảm thấy mình cũng được phép sống chậm, yếu lòng và nghỉ ngơi như vậy.












