Bạn nghĩ với một nơi yên bình chim hót chậm rãi như Cao Lan Hamlet, nếu các nhân vật tiểu thuyết là có thật, thì ai sẽ là người chọn đến nơi đây?
Trước tiên, có lẽ cần điểm qua xem Cao Lan Hamlet có những gì đã.
Một nơi nằm giữa đồi núi Bảo Lộc, nhiều sương, nhiều gió, nhiều khoảng lặng và mang cảm giác như thời gian ở đây đi chậm hơn bên ngoài vài nhịp. Ở Cao Lan có nhà gỗ nằm bên sườn đồi, có buổi sáng mở mắt ra thấy mây đi ngang hiên, có những chiều ngồi nhìn trời đổi màu mà quên mất mình từng buồn bã vì chuyện gì.

Với bầu không khí, bối cảnh đó, đột nhiên trong đầu tôi nảy ra liền tên những lữ khách đầu tiên của nơi này – phải là các nhân vật bước ra từ truyện của Haruki Murakami (Nhật Bản). Kiểu Toru Watanabe trong Rừng Na Uy chẳng hạn. Dàn nhân vật của Murakami luôn có vibe khá lạ: cô đơn nhưng không hoàn toàn buồn, sống chậm, thích nghe nhạc jazz, hay đi bộ một mình và lúc nào cũng có cảm giác như đang tìm kiếm điều gì đó trong tâm trí. Cao Lan chắc hợp với họ.
Hãy tưởng tượng Toru ngồi ngoài hiên nhà gỗ giữa trời Bảo Lộc lạnh nhẹ, trước mặt là sương đang trôi xuống thung lũng, tay cầm ly cà phê nóng và nghe tiếng gió đi ngang qua rừng cây. Chắc anh ta sẽ ngồi im hàng giờ mà không thấy chán. Vì thật ra những người mang nhiều khoảng trống trong lòng thường rất hợp với núi rừng. Họ không cần quá nhiều hoạt động. Họ chỉ cần một nơi đủ yên để suy nghĩ và để cảm xúc của mình được tồn tại mà không bị ai thúc ép phải vui lên ngay lập tức.

Cũng phải kể đến các nhân vật trong truyện nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (Việt Nam) nữa. Thi thoảng trong các câu chuyện có xuất hiện những nhân vật lớn rồi nhưng trong lòng vẫn còn mưu cầu sự mềm mại, chỉ cần ngồi giữa đồi cây nghe mưa là bắt đầu nhớ về tuổi trẻ. Cao Lan có cái cảm giác rất giống một nơi để người ta hoài niệm, không phải buồn thảm sầu bi, mà là kiểu mỉm cười vu vơ, hóa ra mình đã có một thời như thế.
Hoặc nhân vật Frances trong Normal People hay những kiểu nhân vật của Sally Rooney nói chung cũng sẽ hợp với bối cảnh ở Cao Lan Hamlet. Người trẻ thời nay trong tiểu thuyết hiện đại thường rất mệt. Họ suy nghĩ nhiều, cô đơn, mất kết nối với bản thân và luôn có cảm giác mình đang cố sống cho đúng với kỳ vọng của ai đó. Nếu tới Cao Lan Hamlet, họ có thể bắt đầu học lại cách sống chậm. Vì Cao Lan không tạo cảm giác phải làm gì hết. Không có áp lực tận hưởng. Không có lịch trình dày đặc. Người ta có thể ngồi cả buổi chỉ để nhìn mây, uống trà hay nghe tiếng gió.

Một nhân vật khác chắc cũng hợp với Cao Lan là Elizabeth trong Eat, Pray, Love. Người phụ nữ đã đi qua nhiều đổ vỡ, bắt đầu học cách sống cho mình và không còn muốn chạy theo những tiêu chuẩn thành công thông thường. Cao Lan Hamlet mang đến cho tuýp người này những buổi sáng sương phủ kín thung lũng, vài đêm nghe tiếng mưa rơi trên mái gỗ và những khoảng lặng khiến người ta bắt đầu nói chuyện lại với chính mình.
Rồi các nhân vật của Osamu Dazai, của Banana Yoshimoto hay của các tiểu thuyết cận đại Nhật Bản gần đây. Họ thường thích những căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng, tiếng mưa và những khoảng đời yên tĩnh. Cao Lan có đủ hết những thứ đó.
Mọi thứ ở đây giữ nguyên nhịp rất chậm. Nhà gỗ nằm im giữa đồi cây. Gió đi ngang qua mái nhà cả đêm. Buổi sáng thức dậy thấy mây ở ngay trước mắt. Và chính sự không vội đó khiến nơi này giống bối cảnh trong một cuốn tiểu thuyết hơn là một khu nghỉ dưỡng thông thường.

Nếu Gatsby trong The Great Gatsby tới đây chắc anh ta sẽ bớt tổ chức tiệc và cuối cùng cũng chịu ngồi yên một chút. Nếu những người trong Little Women tới đây chắc họ sẽ dành cả ngày đọc sách ngoài hiên. Nếu những nhân vật của Dazai Osamu tới đây chắc họ sẽ thôi nghĩ nhiều hơn một chút khi nhìn mây phủ kín thung lũng lúc sáng sớm.
Và cà bạn, cả mình nữa, nếu đang mệt mỏi giống các nhân vật vừa kể trên, có lẽ ta cũng sẽ thấy mình dịu xuống phần nào khi đến một nơi như Cao LAn Hamlet.












