Bạn đã từng nghe đến “Burnout”? Burnout = Kiệt sức, chỉ trạng thái mệt mỏi về thể chất lẫn tinh thần, lâu dần dẫn đến xói mòn về ý nghĩa tồn tại, khiến một người mất đi động lực, niềm tin, hy vọng và rơi vào các cảm xúc bi quan, tiêu cực.
Trước giai đoạn thật sự burnout, ai cũng qua khúc quanh cực kỳ khó khăn. Ở đó tâm trí nảy sinh cơ chế phòng vệ tất yếu, tìm mọi cách vẫy vùng cho ra khỏi tình trạng mắc kẹt, và tự nhiên phát sinh: nhu cầu được trốn chạy.
Tuy nhiên, một cuộc trốn chạy thông thường đôi khi chỉ là sự trì hoãn nỗi đau. Điều chúng ta thực sự cần là một cuộc “trốn chạy có ý nghĩa”, một sự rút lui khỏi thế giới không phải để trốn tránh, mà tích cóp nguồn năng lượng, đến khi đủ mạnh mẽ để quay về đối diện và phục hồi.

Trốn chạy thế nào mới gọi là có ý nghĩa?
Nhà tâm lý học xã hội Erich Fromm từng đặt ra câu hỏi về tự do: Liệu chúng ta đang chạy khỏi một điều gì đó hay đang chạy tới một điều gì đó? Những cuộc trốn chạy thông thường thường mang tính tiêu cực, nơi con người tìm đến sự giải trí vô độ để quên đi thực tại, nghĩa là ta đang chọn “chạy khỏi”. Nhưng vì vấn đề, những bất ổn thật sự vẫn còn đó, chưa mất đi nên khi kết thúc cuộc đi, quay về, tâm trí ta vẫn quẩn quanh không lối thoát. Đó là cách ta không nên chọn.
Đổi lại, ta nên tìm cho mình một cuộc trốn chạy mang tính kiến tạo. Như loại bỏ các thiết bị giải trí hiện đại, tivi và sóng mạng (cai nghiện kỹ thuật số). Khi những tiếng chuông điện thoại im bặt, tiếng nói của bản ngã bắt đầu vang lên rõ hơn. Đây chính là lúc chúng ta thực hành lý thuyết về sự phục hồi sự chú ý. Hay tìm về với thiên nhiên có thực. Nghĩa là thay vì tiêu tốn năng lượng cho những kích thích nhân tạo, tâm trí được thả lỏng trong không gian của gỗ, đất và mây ngàn. Một cuộc trốn chạy có ý nghĩa là khi ta dám ngắt kết nối với thế giới ảo để kết nối lại với thế giới thực tại, nơi mà hơi thở của ta hòa nhịp cùng tiếng gió rừng. Cuộc trò chuyện với bản thân, sự hồi đáp nâng niu bản thân và những động thái tương tác với tự nhiên sẽ mang nguồn năng lượng đang bị xói mòn quay về, bằng các cách khác nhau.
Đó mới là cuộc trốn chạy có ý nghĩa mà bạn nên tìm cho mình.

Mấu chốt của cuộc trốn chạy có ý nghĩa = mang về cho mình sự tĩnh lặng cần thiết
Nhà tâm lý học phân tích Carl Jung tin rằng mỗi người đều cần những khoảng thời gian sống trong sự tĩnh lặng để thực hiện quá trình cá nhân hóa, quá trình trở thành phiên bản chân thực nhất của chính mình. Cao Lan Hamlet cung cấp những khoảng lặng có ý nghĩa như vậy thông qua các góc không gian tái tạo kiến trúc người Cao Lan chìm đắm trong bầu không khí núi rừng thiên nhiên.
Một cuộc trốn chạy có ý nghĩa không cần những lịch trình bận rộn. Nó nằm ở việc bạn cho phép mình được vô định trong vài giờ, thậm chí vài ngày, chỉ để ngắm nhìn sự chuyển động của mây hay lắng nghe nhịp điệu của rừng thông đang hồi sinh. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, những mớ bòng bong trong suy nghĩ dần được tháo gỡ. Bạn nhận ra rằng những vấn đề từng khiến bạn mất ngủ ở phố thị hóa ra chỉ là những gợn sóng nhỏ giữa đại dương bao la của thiên nhiên. Sự tĩnh lặng của núi rừng Bảo Lộc đóng vai trò như một bộ lọc, giữ lại những giá trị cốt lõi và đào thải những tạp niệm thừa thãi.

Đi, nhưng là để trở về
Hầu hết chúng ta đều thấy “ngán” khi bắt đầu cuộc trốn chạy, dù ngắn hay dài ngày. Bởi ta cho rằng: có làm gì, cố gắng ra sao rồi cuối cùng cũng phải quay về đối diện với thực tại. Và bằng cách này, ta đã kịp chán nản trước khi thật sự trốn chạy để sạc pin.
Hầu hết mọi đau đớn đều từ suy nghĩ mà ra (sự vài trường hợp thật sự đến từ bản chất sự kiện, sự việc quanh ta). Nếu có thể “suy nghĩ lại” theo hướng: ta đang sắp trốn chạy, ta sắp đi để thật sự trở về, bạn sẽ thấy mình khởi hành một cách rất khác.
Bởi khi nhận thức rõ ràng, đi là để mạnh mẽ hơn, để quay về nhưng là với một tâm thế khác. Ta sẽ thấy cuộc trốn chạy sắp làm thật sự có ý nghĩa, thật sự đáng và hân hoan để khởi đầu.

Bạn có thể làm một thực nghiệm với chính bản thân: chạy trốn đến Cao Lan Hamlet xem sao? Bạn sẽ thấy, sau mỗi hành trình như vậy tại Cao Lan Hamlet, chúng ta không trở về với đôi bàn tay trắng. Chúng ta mang theo dư vị của tách cà phê ấm, hơi ấm của những căn nhà sàn tường đất, và quan trọng nhất là một tâm thế an nhiên trước những biến động của cuộc đời.











