Mối quan hệ nào cũng cần hai chiều. Cao Lan Hamlet gửi tâm tình đến lữ khách ghé thăm qua những chăm chút hiền lành, từ thiên nhiên, con người và dịch vụ. Ở chiều ngược lại, lữ khách dù lần đầu đặt chân hay khi lưu luyến rời đi, không ít người luôn nhớ để lại vài dòng tâm tình cho Cao Lan Hamlet.
Chúng tôi gọi đó là Thư tình lữ khách Cao Lan.
Biên thư cho “người tình”
Nằm giữa những triền đồi nhiều sương của Bảo Lộc, B’Lao,, Cao Lan Hamlet không quá lớn, cũng không cố gắng trở thành một khu nghỉ dưỡng xa hoa. Mà giống một ngôi nhà trên núi, thân thiện, an lành.
Còn khách đến Cao Lan Hamlet cũng vì nhiều lý do. Người muốn nghỉ ngơi sau mệt mỏi, người muốn củng cố, hâm nóng lại tình yêu. Người khác lại vì trốn chạy những tan vỡ đời thường. Hoặc như vài người, chẳng lý do nào, chỉ vô tình nhìn thấy hình, câu chữ từ Cao Lan Hamlet đâu đó trên internet và xách balo đi “cho biết”.
Nhưng dù lý do nào, nhiều trong số lữ khách đến đây, trước khi rời đi hoặc trong lần quay lại sau đó hình như hay có thói quen lưu lại vài dòng ngắn, như lá thư gửi người tình chốn hồng trần. Chẳng rõ người nhận, không biết gửi trực tiếp cho ai, nhưng đều là lời đến từ trái tim:
“Mình đã ngủ một giấc thật sâu sau gần nửa năm mất ngủ.”
— H.N., 12.03.2026
“Cảm ơn vì đã cho mình biết rằng bình yên thật sự tồn tại.”
— T.A., 27.04.2025
“Ở đây không ai hỏi mình thành công chưa. Chỉ hỏi sáng nay có ngắm được mây không.”
— M.K., 03.06.2025
“Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình uống cà phê mà không cầm điện thoại.”
— Q.D., 18.07.2025
“Có những ngày ở thành phố mình nói rất nhiều nhưng chẳng thật lòng. Ở đây, im lặng cả ngày mà thấy nhẹ nhõm.”
— Y.P., 09.08.2025

Những bức thư tình được chúng tôi trân trọng cất giữ đâu đó trong văn phòng và cả ngoài, chỉ để nhắc nhau rằng: hãy dùng tấm lòng trao đi khi làm dịch vụ và tiếp đón, ta sẽ nhận lại tấm lòng.
Bởi khách đến đây, họ không chỉ tìm đến một chuyến đi du lịch, mà còn nhiều tầng nghĩa sâu hơn, mà đôi khi chính họ còn chưa rõ đến tận ngày trở về. Trong hành trình tìm kiếm bản thân, lắng nghe chính mình trong vài ngày ở Cao Lan Hamlet, thứ họ cần đôi khi chỉ là sự yên bình trong an toàn và thoải mái, để:
“Mình đến đây vì burnout. Mình về với cảm giác muốn sống tử tế hơn với bản thân.”
— T.N., 22.09.2025
“Cao Lan giống như một người không nói nhiều nhưng luôn biết cách khiến người khác thấy được lắng nghe.”
— A.L., 14.10.2025

Và sau sáng trời mây, ngày tản bộ dưới rừng thông, chiều đắm mình trong Hồ Vô Cực, những bữa ăn thanh lành ở Nhà hàng Mái vòm, những câu chuyện không đầu không đũa bên ánh lửa đêm bập bùng:
“Mình tưởng người lớn rồi thì sẽ không còn cảm giác nhớ một nơi nào đó quá nhiều. Nhưng vừa rời Cao Lan mình đã muốn quay lại.”
— V.H., 01.11.2025
“Có những cuộc trò chuyện ở đây chữa lành hơn cả trị liệu.”
— M.T., 17.11.2025
Nhiều trong số họ chọn quay lại vì chưa cảm nhận đủ bầu không khí thiên nhiên, muốn về lại để tận hưởng nhiều hơn. Hoặc đơn giản, xem Cao Lan Hamlet như nơi trở về thứ hai, không phải để trốn chạy mà để sạc pin năng lượng sau những mệt nhoài:
“Mình quay lại sau một năm. Cái ghế gỗ cũ vẫn ở đó, cái cây trước hiên cũng vậy. Chỉ có mình là đã khác.”
— P.A., 03.01.2026
“Ngày trước mình đến đây để trốn chạy. Lần này mình quay lại vì thấy nhớ”
— K., 15.01.2026

Có những thứ không nói ra bằng lời, chỉ có thể viết ra, chân chất nơi đáy lòng. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” là vậy:
“Thì ra bình yên không phải là khi cuộc đời hết giông bão, mà là khi mình tìm được một nơi để thở.”
— B.R., 09.02.2026
“Cao Lan không làm mình vui kiểu phấn khích. Nó làm mình dịu xuống.”
— D.T., 20.02.2026
“Mình đã khóc vào sáng cuối cùng ở đây mà không hiểu vì sao.”
— N., 04.03.2026
Chúng tôi nhớ mãi lá thứ của vị khách này, anh đi để lại vài dòng khiến cả đám người trong Cao Lan Hamlet ngẩn ngơ, chợt nhận ra những gì mình đang làm có giá trị nhiều hơn một công việc bình thường. Anh viết:
“Nếu một ngày mình biến mất khỏi thành phố, chắc mình sẽ ở đây.”
— L.C., 11.03.2026
Và còn nhiều nữa, những lữ khách hồng trần ghé tạm Cao Lan HAmlet vài hôm, để lại cho chúng tôi lời tình tự khó quên. Cảm ơn mọi người vì tất cả.










