Mây trời vốn tự do đi muôn phương, không ai có thể tạo ra, cũng chẳng ai có thể bắt về. Cho nên nếu có cơ may thưởng lãm quang cảnh đầy mây là đà trước mặt, trong một không gian rộng lớn đầy thiên nhiên, hẳn sẽ là một trải nghiệm kỳ thú khó quên. Chắc vậy, nên không ít người chơi lớn, đầu tư thời gian, tiền bạc và sức lực chỉ để săn mây, mong được nhìn thấy cảnh vật kia ít nhất một lần trong đời.
Tuy nhiên, có một cách, vừa tiết kiệm lại vừa chắc chắn hơn để “bắt” được mây mà không phải tốn nhiều công sức – đến Cao Lan Hamlet săn mây ngay tại phòng mình.

Săn mây ở Cao Lan Hamlet không phải là một điểm nhấn theo kiểu phải trải nghiệm một lần cho biết. Nó giống như một phần của nhịp sống ở đây. Nếu bạn ở vài ngày, bạn có thể thử nhiều buổi sáng khác nhau. Có hôm mây nhiều, có hôm mây ít, có hôm không có mây bầu trời rất trong Mỗi lần đều khác, và bạn không cần phải so sánh xem lần nào đẹp hơn. Nó chỉ đơn giản là cảm giác bảng lảng trong làn mây như chìm vào sương khói, và biết được rõ ràng mình đang là một phần của thiên nhiên núi rừng B’Lao Bảo Lộc.
Làm thế nào để săn mây, mà như không săn, ở Cao Lan Hamlet?
Để nhìn thấy mây, chạm vào nó, khi đến Cao Lan Hamlet, check in trong một gian nhà sàn cảm hứng văn hóa Cao Lan, trước tiên bạn hãy nghỉ ngơi cho lại sức đã. Mây hẹn bạn đến vào buổi sáng hôm sau.

Hôm đó, bạn sẽ bắt đầu ngày mới sớm hơn một chút, xen lẫn chút tò mò và háo hức. Trời còn hơi tối, không khí se lạnh, và mọi thứ vẫn còn yên. Bạn khoác thêm áo, bước ra ngoài, và nhận ra nơi này buổi sáng sớm dường như hơi khác so với không gian đô thị mình vừa rời khỏi ngày hôm qua. Không có nhiều người, không có tiếng động lớn, chỉ có những âm thanh rất nhỏ của gió và lá. Bạn đi về phía những khoảng nhìn rộng, nơi có thể thấy rõ các lớp đồi của Bảo Lộc, và bắt đầu chờ.
Săn mây theo khái niệm ở đây thực ra không phải là đi tìm mây ở đâu đó xa xôi. Bạn chỉ cần đứng yên ở một nơi đủ cao, đủ thoáng, và nhìn. Mây sẽ đến theo cách của nó. Có hôm, mây kéo về rất sớm, phủ kín cả thung lũng, dày đến mức bạn có cảm giác như trước mắt mình là một đại dương trắng. Có hôm, mây đến chậm hơn, lững lờ trôi từng lớp, để lộ ra những khoảng đồi phía dưới. Và cũng có hôm, mây không nhiều, chỉ vài dải mỏng, nhưng ánh sáng lại đẹp mê lòng.

Bạn cũng không cần phải chờ, không cần kỹ thuật can thiệp phức tạp nào, cũng không có công thức để đi săn. Bạn chỉ việc tĩnh lặng ngồi yên, đứng một chỗ hoặc nhìn ra xa, mặc mọi thứ tự nhiên diễn ra. Thường người ta phải vật lộn với thời gian và di chuyển để có thể săn mây. Ở đây ta lại không làm gì. Nhưng cũng vì không làm gì nên không kỳ vọng, không mong đợi nhiều, mà chỉ còn tận hưởng, đó là lúc tâm trí thật sự thư giãn và mở lòng.
Khi mây bắt đầu xuất hiện rõ hơn, bạn nhận ra nó không đứng yên. Mây di chuyển, thay đổi hình dạng, lúc dày lúc mỏng, lúc che kín, lúc mở ra. Hay ở chỗ, theo cách mây bay đi đó, cảnh vật vì thế cũng thay đổi liên tục. Một ngọn đồi có thể biến mất trong vài phút, rồi lại hiện ra rõ ràng ngay sau đó. Ánh sáng cũng theo mây mà thay đổi, khi thì dịu, khi thì rõ, tạo ra những lớp màu rất mềm. Có thể chụp hình hoặc không để lưu lại khoảnh khắc, nhưng theo mình, chỉ riêng bằng thị giác, xúc giác và tâm trí, bạn đã đủ ghi lại hình ảnh sống động đáng nhớ này trong tiềm thức mình.

Rồi bạn có cảm giác gì khi đứng giữa bầu không khí bảng lảng trời mây hòa quyện đó. Có phải thấy mình nhỏ lại. Không, đúng hơn là nhỏ đi rất nhiều. Vừa nhỏ vừa nhẹ. Những suy nghĩ về công việc, về kế hoạch, về những điều chưa xong… không biến mất hoàn toàn, nhưng chúng không còn chiếm hết tâm trí bạn. Trước một không gian rộng như vậy, bạn không còn là trung tâm của mọi thứ, và điều đó lại khiến bạn dễ chịu hơn.
Và vì quá trình chiêm ngưỡng, hường thụ và tận hưởng khoảnh khắc cùng mây núi này diện ra trong phòng, hoặc một góc nào đó của Cao Lan Hamlet, nên nó khá riêng tư. Không có cảnh bon chen để tìm góc đẹp, không có sự ồn ào làm mất đi không khí bình yên của sáng. Bạn cứ vậy tự nhiên chọn cho mình một vị trí đứng ngồi, một khoảng riêng mà theo bạn là có thể thưởng ngoạn mây đẹp nhất. Không ai làm phiền, cũng không ai qua lại, trải nghiệm săn mây vì vậy trọn vẹn tinh tế.

Sau khi mặt trời lên cao hơn một chút, mây sẽ dần tan hoặc trôi đi. Kỳ là lạ là bạn không hấy tiếc nuối, chỉ thấy khoan khoái vì hiểu rằng mọi thứ đang diễn ra thuận với tự nhiên. Ta đã thấy đủ, đã ở trong cảnh đó đủ lâu, và khi nó kết thúc, bạn cũng sẵn sàng bước sang phần còn lại của ngày, hoàn toàn không muốn níu kéo hay cảm thấy chưa đủ đầy.
Bạn có thể quay về phòng, hoặc ghé qua khu ăn sáng, để bắt đầu một ngày chậm rãi, tha hồ dành thời gian, không gian nói chuyện với bản thân, với một tâm thế hoàn toàn khác. Nhẹ như mây. Khởi đầu như vậy chắc đã tạo nên một cảm giác dễ chịu cho cả ngày.


Có một điều rất thú vị là sau khi rời khỏi nơi này, bạn sẽ nhớ không phải chỉ là hình ảnh mây, mà là cảm giác khi đứng giữa không gian đó. Một cảm giác nói sao nhỉ, mình cũng khó có thể gọi tên hay tả bằng ngôn từ. Nhưng rõ ràng nó giống như áng mây kia, tự do, phiêu bồng, tựa hồ có thể gạt bỏ các mối lo trong lòng và trở lại với chính mình. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ đầu ngày đã tạo nên được phần nền khá tốt cho việc cân bằng tâm trí khi ở đây. Theo mình, đây là món quà không ai có thể tặng cho bạn, trừ thiên nhiên.











