Nhìn mây, nhìn rừng, tìm bình an nội tâm

Bình an bên trong là gì?

Bạn có thật sự đã tìm thấy bình an nội tâm?

Hay vẫn đang mải kiếm tìm điều gì đó không rõ ràng?

Việc chúng ta mải chạy theo thứ gì đó, dù là vinh quang, danh vọng, tiền tài, vật chất hay sự công nhận hoặc chiếm hữu một người nào, dẫu là mục tiêu rõ ràng, đến cuối cùng, cũng chỉ là một cảm giác thiếu vắng mơ hồ. 

Giống như bên trong mình luôn có một khoảng trống mà chính mình cũng không thể gọi tên. Chỉ khi nào ta thôi tìm kiếm, ngừng theo đuổi, chọn cách rời khỏi những gì quen thuộc, mà vẫn yên ả mỉm cười. Đó mới là trạng thái bình yên đích thực.

Bình an nội tại là khi mình không cần phải làm gì cả, chỉ cần nhìn thôi, cũng đã đủ để lòng dịu lại. Thứ bình an này không đến từ việc cố gắng, hay gồng lên, mà xuất hiện vàolúc bạn buông xuống những nỗ lực đó. Bạn không cần phải hiểu sâu sắc, không cần phải phân tích, cũng không cần phải ép mình trở nên tốt hơn ngay lúc đó. Bạn chỉ ngồi yên, nhìn mây trôi, nhìn rừng đứng lặng, và trong sự đơn giản ấy, tâm trí bắt đầu tự điều chỉnh. 

Vì sao nhìn mây trôi, đơn giản lại mang đến chút bình an?

Mây trôi một cách chậm rãi, không giữ hình dạng, không cố định, không vội vàng, và khi bạn nhìn đủ lâu, bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ trong cuộc sống cũng vận hành theo cách tương tự. Những suy nghĩ trong đầu, những lo lắng, những áp lực tưởng chừng rất lớn, thực ra cũng chỉ là những đám mây đi ngang qua tâm trí, chúng đến rồi đi, không có gì ở lại mãi mãi. Chỉ là trong cuộc sống thường ngày, bạn quá bận để nhận ra điều đó, bạn bị cuốn vào dòng suy nghĩ của chính mình và tin rằng chúng là thật, là cố định, là không thể thay đổi. Nhưng khi bạn ngồi yên và nhìn một thứ chậm hơn mình, bạn bắt đầu thấy rõ nhịp điệu tự nhiên của mọi thứ, và từ đó, bạn nhẹ đi một chút mà không cần phải cố gắng.

Vì sao ngắm núi rừng, cũng mang về bình an nội tại?

Trái ngược với mây, rừng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Nếu mây dạy bạn về sự trôi qua hay buông bỏ, thì rừng dạy bạn về sự vững vàng. Những tán cây đứng đó, không cần thể hiện, không cần chứng minh, không vội vàng thay đổi để thích nghi với từng khoảnh khắc. Có những cây đã ở đó rất lâu, trải qua bao nhiêu mùa mưa nắng, bao nhiêu thay đổi của thời tiết, nhưng vẫn đứng vững. Khi bạn nhìn vào rừng, hoặc đi chậm giữa những lối nhỏ phủ đầy lá, bạn sẽ cảm thấy một mỏ neo rất rõ. Trong một thế giới mà mọi thứ luôn chuyển động, luôn yêu cầu bạn phải nhanh hơn, tốt hơn, nhiều hơn, vóc dáng sừng sững, vững vàng của núi rừng nhắc bạn rằng có những giá trị không cần phải thay đổi liên tục để tồn tại. Ta không cần phải chạy theo mọi thứ, không cần phải so sánh bản thân với người khác mọi lúc, ta có thể chậm lại, có thể đứng yên một chút, và điều đó không khiến mình tụt lại phía sau như ta vẫn nghĩ.

Một mình đứng giữa mây và rừng, một điều rất tự nhiên xảy ra, đó là bạn bắt đầu thấy mình rõ hơn. 

Không phải theo kiểu phân tích bản thân, hay ghi ra giấy tờ những thứ quá cao siêu về mọi mặt tính cách. Mà là một sự nhận ra nhẹ nhàng. Ở những nơi yên tĩnh như vậy, nơi mà không có quá nhiều tiếng ồn, không có quá nhiều thông tin, không có quá nhiều thứ kéo sự chú ý của bạn ra bên ngoài, bạn bắt đầu quay vào bên trong mà không cần cố gắng. 

Ta nhận ra mình đã mệt như thế nào, nhận ra có những điều mình đang cố gắng quá mức, nhận ra có những chuyện thực ra không quan trọng như ta vẫn nghĩ. Và điều quan trọng là ta không còn cảm thấy cần phải giải quyết tất cả ngay lập tức. Mình chỉ cần nhìn thấy chúng, hiểu chúng, vậy là đã  đủ để mọi thứ bắt đầu thay đổi theo một cách rất chậm nhưng rất thật.

Lầm tưởng về cảm giác bình an từ bên trong

Nhiều người nghĩ rằng bình an nội tâm là khi cuộc sống không còn vấn đề, không còn áp lực, không còn những suy nghĩ khiến mình khó chịu. Nhưng thực tế, bình an không phải là khó khăn biến mất, bởi đời sống luôn đầy rẫy biến số bất ngờ, nằm ngoài sự kiểm soát và chịu đựng của con người. Bình an thực ra nằm ở khả năng ở cùng với những điều chưa hoàn hảo mà không bị cuốn đi. Khi bạn nhìn mây, bạn không cố giữ nó lại, khi bạn nhìn rừng, bạn không yêu cầu nó phải khác đi, và dần dần, bạn cũng học cách nhìn bản thân như vậy. Có những suy nghĩ chưa rõ ràng, có những cảm xúc chưa được giải quyết, có những câu hỏi chưa có câu trả lời, nhưng bạn không còn quá sợ hãi chúng. Bạn có thể ngồi yên với tất cả những điều đó và vẫn cảm thấy ổn, và chính điều này tạo nên một dạng bình an rất thực tế, rất đời thường.

Những khoảnh khắc như vậy thường rất nhỏ, rất đơn giản, một buổi chiều nhìn mây, một buổi sáng đi bộ giữa rừng, một lần ngồi yên mà không cần làm gì, nhưng lại để lại dấu ấn rất lâu. Khi bạn quay về với cuộc sống thường ngày, mọi thứ có thể không thay đổi ngay lập tức, công việc vẫn vậy, nhịp sống vẫn nhanh, áp lực vẫn còn, nhưng bên trong bạn đã khác. Bạn biết cảm giác của sự tĩnh lặng là như thế nào, biết mình có thể chậm lại khi cần, biết có một trạng thái mà mình có thể quay về, dù không phải lúc nào cũng ở trong đó. 

Một lời muốn nhắn nhỏ cùng bạn: bình an không phải là thứ có thể phải đi tìm ở đâu đó rất xa, cũng không phải là một trạng thái hoàn hảo mà bạn phải đạt được. Nó xuất hiện khi bạn ngừng cố gắng quá nhiều, khi bạn cho phép mình dừng lại, ngồi xuống, nhìn mây trôi và nhìn rừng đứng lặng mà không cần phải trở thành một phiên bản “tốt hơn” ngay lúc đó. Ở những nơi như Cao Lan Hamlet, thiên nhiên không nói gì, nhưng lại cho bạn thấy rất rõ rằng bạn không cần phải chạy nhanh hơn để cảm thấy đủ, không cần phải làm nhiều hơn để chứng minh giá trị của mình, đôi khi chỉ cần dừng lại và nhìn thôi, thế là đủ để bạn chạm vào một sự bình an rất thật, rất gần, và luôn ở đó, chờ bạn quay về.