3 ngày ở núi rừng có thể thay đổi tâm trạng của bạn như thế nào

Có khi nào bạn thấy “tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”? Lúc khác lại nhận ra “mình mệt không hiểu vì sao mình mệt”.

Rõ ràng đôi khi chúng ta không thật sự mệt mỏi theo nghĩa thể chất, nhưng lại cảm thấy nặng nề, thiếu động lực và không còn hứng thú, gặp thứ gì cũng trì trệ. Nhìn ngoài thì công việc vẫn ổn, cuộc sống không có biến cố lớn, nhưng bên trong lại như có một lớp sương mờ phủ lên mọi suy nghĩ. Những lúc như vậy, nhiều người chọn cách đi đâu đó. Không cần quá xa, không cần quá sang trọng, chỉ cần đủ yên tĩnh. Và đôi khi, chỉ dăm ba ngày ở núi rừng cũng có thể thay đổi tâm trạng theo cách chính bạn cũng bất ngờ.

Giờ hãy áp vào một nơi chốn cụ thể nào đó nhé. Như khi bạn đến với Cao Lan Hamlet, làng nghỉ dưỡng chìm trong núi đồi B’Lao, Bảo Lộc chẳng hạn, thiên nhiên nơi đây sẽ xóa nhòa sự mệt mỏi không nguồn cơn cho bạn bằng cách nào?

Ngày đầu tiên: đừng mong sự thay đổi tức thời, mọi thứ chỉ mới bắt đầu

Ngày đầu tiên thường không yên ả hay nhẹ nhàng như bạn tưởng tượng. Lái xe một đoạn mới rời xa thành phố náo nhiệt, rồi tới nơi, check in, nhìn quanh chụp vài tấm hình, đi bộ vào nhà sàn nơi bạn sẽ ngủ nghỉ trong vài ngày tới, cảm nhận không khí mát, yên tĩnh hơn ở thành phố…

Nhưng sự thực là bạn vẫn chưa ra khỏi thành phố đâu. Vì chỉ mới vài tiếng đồng hồ rời xa nó, đầu óc bạn còn vướng bận quay cuồng với công việc. Vẫn có một loạt tin nhắn email urgent, adhoc đang đợi bạn trả lời…

Bạn ngồi xuống, có thể là ở hiên một căn nhà gỗ, trước mặt là đồi cây và một khoảng trời rộng. Nhưng thay vì thư giãn ngay, bạn lại lấy điện thoại ra. Lướt thêm một chút. Trả lời vài cái, thở dài, cảm thấy lòng chưa yên. 

Đừng quá lo. Đó là hiện trạng bình thường của mọi người con đô thị khi bắt đầu chuyến du lịch nghỉ dưỡng. Ta thường sợ mình quên đi cảm giác cạnh tranh, thường sợ mình bị lãng quên khi không còn thấy bản thân bận rộn. Ta sợ không có mình chuyện sẽ chẳng thành. Giờ đây, khi đột ngột bước vào một nơi yên tĩnh, tâm trí bạn chỉ là đang bối rối. Nó không biết phải làm gì với khoảng trống trước mắt. 

Loay hoay một chút rồi cũng vào phòng, ngả lưng chợp mắt một chút, unpack đồ cho xong, rồi thong thả thưởng thức bữa trưa ngon lành với chính mình.

Buổi tối ngày đầu tiên, khi mọi thứ bắt đầu chậm lại, bạn có thể sẽ cảm thấy hơi lạ. Không có quá nhiều âm thanh. Không có nhiều thứ để làm. Và chính sự thiếu đó khiến bạn bắt đầu nhận ra mình đã quen với sự ồn ào đến mức nào.

Và khi bạn lờ mờ nhận ra, cũng là khi sự thay đổi bắt đầu…

Ngày thứ hai: tâm trí chậm lại, bạn đang bắt nhịp với thiên nhiên

Sáng ngày thứ hai thường là lúc bạn cảm nhận rõ nhất sự khác biệt. Bạn thức dậy sớm hơn bình thường, không nhờ chuông báo thức mà vì ánh sáng và không khí xung quanh. Cũng không có cảm giác uể oải, muốn níu kéo chiếc mền ấm. Bạn thấy mình sẵn sàng bước ra ngoài phòng hơn bao giờ hết. 

Bạn bước ra ngoài, hít một hơi sâu. Không khí mát, có chút mùi của cây cỏ. Không có tiếng xe, không có tiếng còi, chỉ có tiếng gió và đôi khi là tiếng chim. Lúc này, bạn bắt đầu nhận ra một điều rất đơn giản: mình đang thở dễ hơn. Không phải chỉ là hít thở theo nghĩa sinh học, mà là cảm giác cơ thể được thả lỏng. Vai không còn căng. Đầu không còn nặng. Nhịp tim cũng chậm lại.

Bạn có thể bắt đầu một ngày bằng một việc rất đơn giản: đi bộ. Không cần mục đích rõ ràng. Chỉ là đi. Quan sát xung quanh. Nhìn những tán cây, những con đường nhỏ, những giọt sương còn sót lại. Khi này, điều thú vị diễn ra: bạn bắt đầu suy nghĩ ít hơn, nhưng lại rõ hơn. Những suy nghĩ không còn chồng chéo. Không còn bị kéo đi bởi hàng chục thứ cùng lúc. Thay vào đó, từng ý nghĩ xuất hiện chậm rãi hơn. Có không gian để bạn nhìn vào nó. Có thể bạn nhớ đến một chuyện cũ. Một quyết định còn dang dở. Một mối quan hệ mà bạn chưa hiểu rõ. Nhưng lần này, bạn không bị cuốn vào nó. Bạn chỉ đơn giản là nhìn nó, như nhìn một cảnh vật. Cho nó lướt ra, có thể dừng lại phân tích, nhớ về nó một chút. Nhưng tâm tư bạn bình thản lạ lùng. Từng nút thắt dần nhẹ ra. 

Buổi chiều ngày thứ hai thường là lúc tâm trạng trở nên nhẹ nhất. Bạn không cần làm gì đặc biệt. Có thể là ngồi đọc sách. Uống một tách trà. Hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn mây trôi. Ở Cao Lan Hamlet, có những góc rất yên. Một chiếc ghế gỗ, một khoảng hiên, một tầm nhìn mở ra thung lũng. Bạn ngồi đó, và thời gian như chậm lại. Bạn bắt đầu cảm thấy mình không cần phải làm gì để thấy ổn.

Đây là một cảm giác mà ở thành phố rất khó có được.

Buổi tối ngày thứ hai thường là lúc bạn cảm thấy đủ. Không phải là đủ về vật chất, mà là đủ về cảm giác. Bạn không còn muốn lướt điện thoại nhiều nữa. Không còn thấy cần phải lấp đầy thời gian. Bạn chỉ muốn ở đó. Trong sự yên tĩnh. Chỉ với mình, đã đủ.

Ngày thứ ba: sự thay đổi rõ ràng xuất hiện

Đến ngày thứ ba, sự thay đổi không còn nằm ở cảm giác nữa, mà bắt đầu đi vào suy nghĩ. Bạn nhận ra đầu óc mình rõ ràng hơn. Những điều trước đây khiến bạn bối rối giờ trở nên dễ hiểu hơn. Không phải vì vấn đề thay đổi, mà vì cách bạn nhìn nó đã khác.

Bạn có thể bắt đầu tự hỏi: Mình có đang sống theo cách mình muốn không?  Điều gì thật sự quan trọng với mình lúc này? Có điều gì mình đang cố gắng giữ mà thực ra đã không còn cần thiết?..

Những câu hỏi này không đến một cách ép buộc. Chúng xuất hiện rất tự nhiên, như một phần của sự tĩnh lặng. Và điều quan trọng là: bạn có đủ không gian để lắng nghe câu trả lời. Không phải lúc nào bạn cũng có được câu trả lời rõ ràng ngay lập tức. Nhưng bạn sẽ cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến nó.

Có thể bạn quyết định sẽ thay đổi một điều gì đó khi quay về. Có thể là nhỏ thôi: ngủ sớm hơn, dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, hoặc giảm bớt một áp lực không cần thiết. Hoặc cũng có thể bạn không quyết định gì cả. Nhưng bạn cảm thấy nhẹ hơn. Và đôi khi, như vậy đã đủ.

Vậy thì, thiên nhiên đã tạo ra sự thay đổi này nơi bạn, bằng cách nào?

Nói về nguyên nhân sâu xa, có lẽ phải kể đến trước tiên là môi trường và nhịp sống.

Ở thành phố, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Bạn phản ứng liên tục mà không có thời gian dừng lại. Bạn quen với việc luôn phải làm gì đó. Nhưng ở núi rừng, nhịp sống khác đi. Chậm hơn. Ít kích thích hơn. Ít yêu cầu hơn. Chính sự ít đó tạo ra một khoảng trống. Và trong khoảng trống đó, bạn bắt đầu nghe thấy chính mình. Bạn nhận ra rằng nhiều áp lực trước đây không phải lúc nào cũng cần thiết. Nhiều suy nghĩ không phải lúc nào cũng đúng. Và nhiều nỗi lo không đáng để chiếm quá nhiều không gian trong đầu bạn.

Chúng ta luôn lo sợ khi quay về. Vì sao và điều gì còn sót lại sau chuyến đi?

Sau mỗi chuyến đi như vậy, tìm về với thiên nhiên theo cách yên lành đó, sự thay đổi lớn nhất không phải là bạn trở thành một con người khác. Mà là bạn mang theo một cảm giác khác. Có thể chỉ là một chút bình tĩnh hơn khi đối diện với công việc. Một chút kiên nhẫn hơn với người khác. Một chút rõ ràng hơn trong suy nghĩ.

Cuộc sống vẫn vậy. Công việc vẫn vậy. Nhưng cách bạn trải nghiệm nó đã khác. Và điều quan trọng là bạn biết: mình có thể quay lại trạng thái đó bất cứ khi nào cần. Bằng một chuyến đi khác. Hoặc đơn giản là bằng cách tạo ra những khoảng lặng nhỏ trong cuộc sống hàng ngày.

3 ngày không đủ để thay đổi cả cuộc đời. Nhưng đủ để bạn nhìn lại nó.

Và đôi khi, chỉ cần thay đổi góc nhìn, mọi thứ đã bắt đầu khác.