Cà phê Bảo Lộc nổi tiếng không chỉ là một thức uống; nó là văn hóa, là di sản và là cái cớ để người ta ngồi lại với nhau. Giữa không gian sương mờ của Cao Lan Hamlet, trên đỉnh Sapung lộng gió, tưởng tượng bạn cầm trên tay một tách cà phê ấm, chẳng cần ngồi với ai, chỉ cần ngồi với mình thôi cũng đã là một trạng thái tâm lý đặc biệt. Bởi khi ấy, thời gian dường như quên lãng, nhường chỗ cho những câu chuyện tâm sự đối thoại với bản thân không đầu không cuối, nhưng đầy sự chân thành và tĩnh lặng.
Cà phê ấm ở Cao Lan Hamlet, xúc tác cho cảm thức cộng đồng, xuất phát từ chính cuộc trò chuyện với bản thân
Trước khi học được cách trò chuyện với người khác, hãy học cách nói chuyện với bản thân mình. Mối quan tâm xã hội lớn nhất, theo nhà tâm lý học Alfred Adler, chính là kết nối giữa cá nhân với chính mình, sau đó là giữa cá nhân với người xung quanh. Chúng chính là chìa khóa của hạnh phúc bền vững.

Một tách cà phê nóng, dưới hiên nhà sàn Cao Lan, cảm nhận đủ đầy hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay, hương thơm nồng nàn của những hạt cà phê được vun trồng ngay tại vùng đất Bảo Lâm, sẽ này giúp hạ thấp những rào cản phòng vệ tâm lý, hiểu, nhận ra và yêu thương bản thân mình nhiều hơn, từ đó chấp nhận những tự ti, vụn vặt đời thường. Cuộc đối thoại với nội tâm như vậy có thể diễn ra dài ngắn tùy bạn, nhưng giữa đại ngàn, dưới không gian bao la và hương vị đậm đà, lòng bạn sẽ dễ dàng mở ra và học được cách đối thoại với những thứ bên trong mình.
Cafe với bạn đồng hành
Cũng tương tự, nếu bên cạnh có người đồng hành, sóng đôi bên nhau với tách cafe nghi ngút khói giúp mở ra những câu chuyện mà không cần kịch bản, không cần bất kỳ mở đầu hay kết thúc chỉn chu nào.

Đó có thể là những hồi ức về tuổi thơ, những trăn trở về cuộc sống, hay đơn giản là những cảm nhận về vẻ đẹp của một nhành lan rừng vừa nở. Các tương tác chân thực nơi chúng ta không cần diễn vai hay đeo mặt nạ, mà chỉ đơn giản là hai tâm hồn đang cùng chia sẻ một khoảnh khắc hiện tại, sẽ gắn kết mối tương quan, đào sâu mối quan hệ và củng cố cảm thức cộng đồng của mỗi ngưởi.
Tách cafe ở Cao Lan Hamlet và nghệ thuật trò chuyện vô định
Tại sao lại là những câu chuyện không đầu không cuối? Việc nói ra những suy nghĩ rời rạc, không theo một cấu trúc logic nào, đôi khi lại là cách tốt nhất để giải phóng những dồn nén trong tiềm thức. Tại Cao Lan Hamlet, sự tĩnh mịch của núi rừng cho phép chúng ta được quyền không cần logic. Chúng ta có thể nói về một đám mây vừa trôi qua, rồi lại bâng quơ nhớ về một người bạn cũ, hay bàn về vị đắng thanh của cà phê hòa quyện với vị ngọt hậu của sương sớm.

Sự vô định này tạo ra một không gian tinh thần tự do, một môi trường không phán xét vốn là yếu tố để mang lại niềm hạnh phúc tự thân. Mà không cần cả bạn bè, bạn vẫn có thể nhâm nhi cafe cùng lữ khách xa lạ. Hãy cho phép mình có sự im lặng giữa những câu chuyện cũng mang một sức nặng của sự thấu hiểu. Không ai thúc ép ai phải kết thúc câu chuyện, không ai vội vàng đi đến một kết luận. Bình yên chính là khi ta thấy thoải mái ngay cả trong những khoảng lặng, nơi mà tiếng gió rừng và tiếng lách tách của tách sứ chạm nhau trở thành những nốt nhạc đệm cho những suy tư đang trôi lững lờ như biển mây ngoài kia.
Ngoài ra, việc nhấp từng ngụm cà phê ấm tại Cao Lan còn là một bài thực hành chánh niệm thuần khiết. Thay vì uống một cách vô thức, bạn cảm nhận nhiệt độ của tách sứ, nhìn làn khói mỏng manh bay lên trong cái lạnh của Sapung, và thưởng thức sự biến chuyển của hương vị trên đầu lưỡi, từ vị đắng nguyên bản của đất đai đến vị ngọt dịu của nắng gió cao nguyên. Sự tập trung này đưa tâm trí từ trạng thái tâm trí lang thang, vốn thường gây ra lo âu, về với sự hiện diện trọn vẹn.


Một tách cà phê ở đây, ngay trong không gian rừng núi này, vì vậy có thể kéo dài hàng giờ đồng hồ, không phải vì chúng ta uống chậm, mà vì chúng ta đang sống sâu sắc trong từng giây phút. Những câu chuyện không đầu không cuối lúc này không chỉ là lời nói, mà là sự sẻ chia về năng lượng sống. Chúng ta kể để nghe, nghe để hiểu, và hiểu để thấy rằng mình không hề đơn độc giữa bao la núi rừng.
Lần tới, khi ghé thăm Cao Lan Hamlet, hãy đi mộc vòng, chọn cho mình một góc ban công đẹp nhất nơi nhìn ra thung lũng, gọi một tách cà phê ấm, và để mặc cho những câu chuyện dẫn lối. Bạn sẽ thấy rằng, trong sự vô định của ngôn từ, đôi khi ta lại tìm thấy những câu trả lời xác đáng nhất cho trái tim mình.









