Vì sao hoạt động trồng rừng ở Cao Lan Hamlet lại quay về giúp ích tâm trí chúng ta?

Tôi muốn hỏi 1 câu trước khi bắt đầu: bạn đo lường hạnh phúc và giá trị bản thân mình bằng gì? Phải chăng là những thứ mình tích lũy được: tài sản, danh tiếng hay những trải nghiệm tiêu dùng chớp nhoáng hoặc bất động sản tiền tỉ không ngừng tăng giá? 

Tôi muốn hỏi tiếp: chúng có thật sự mang lại hạnh phúc. Bạn có thể vui vẻ hào hứng trên con đường đạt được, nhưng khi đã có những thứ này trong tay, bạn có vui, vui từ bên trong?

Vì sao có nhiều người giàu có, danh vọng, vật chất dư dả nhưng lại chìm trong chuỗi ngày tuyệt vọng mỗi ngày? Ngược lại, có người chỉ vừa đủ, mọi thứ tầm tầm, nhưng đời sống họ lại rất phong phú, ung dung tự tại từng giờ? 

Câu trả lời nằm ở sự khác biệt trong triết lý sống và về cách hiểu của mỗi người cho hai từ “hạnh phúc”.

Ở đây, trong bài viết này, tôi chỉ muốn nói về một khía cạnh rất nhỏ của triết lý sống mà bạn nên theo đuổi: tìm hạnh phúc khi là một phần lớn lao hơn chính mình.

Là một phần lớn hơn bản thân mình

Abraham Maslow đã từng nói về nhu cầu tự hiện thực hóa như một đỉnh cao của sự phát triển con người, nhưng sau đó ông đã bổ sung thêm một tầng bậc cao hơn nữa: sự tự siêu việt. Đó là khi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống thông qua việc phục vụ một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình. Đơn cử, hành động trồng một cây thông non tại Cao Lan Hamlet chính là biểu hiện thuần khiết của trạng thái này. Khi bạn cúi xuống, đôi tay chạm vào lớp đất mùn ấm áp, để đặt vào đó một mầm xanh, bạn đang thực hiện một nghi thức chuyển giao năng lượng.

Lúc này, cái tôi nhỏ bé với những lo toan vụn vặt về công việc, tiền bạc dường như tan biến. Bạn không còn là một du khách, mà trở thành một phần của thiên nhiên to lớn bên ngoài sẽ khiến bạn thấy tâm hồn mình mở rộng, lớn lên, trưởng thành trở nên một thực thể có ý nghĩa, có chiều sâu và đáng ngưỡng mộ.

Thêm nữa, theo tâm lý học tích cực, việc thực hiện một hành động có tầm nhìn dài hạn, như trồng một cái cây vốn cần hàng chục năm để trưởng thành, sẽ giúp con người giải tỏa nỗi lo âu về sự hữu hạn của thời gian. Mầm xanh bạn để lại chính là một phần sự sống của bạn sẽ tiếp tục vươn cao, ngay cả khi bạn đã rời xa núi rừng này.

default

Học từ thiên nhiên để trưởng thành

Trồng rừng tại Cao Lan Hamlet còn là một bài học về sự kiên nhẫn, một đức tính mà chúng ta dường như đã đánh mất trong kỷ nguyên hiện đại. Ta học được rằng, cũng như tâm hồn con người, rừng xanh không thể hồi sinh sau một đêm bằng những mệnh lệnh hay sự nóng vội.

Quá trình lớn lên của mầm thông giờ đang nằm trong tay bạn kia, đòi hỏi sự bảo bọc của thiên nhiên và sự nhẫn nại của người trồng. Trồng cây không chỉ dừng lại ở lúc lấp đất. Đó là sự thấu hiểu về thiên nhiên, về môi trường, về cách mà những cây thông cũ che chở cho những mầm non mới, tạo nên một cộng đồng bền vững. Khi quan sát cách rừng thông phục hồi, chúng ta cũng học được cách phục hồi chính mình: chậm rãi, vững chãi và nương tựa vào những giá trị cốt lõi. Sự tĩnh lặng của rừng già chính là minh chứng cho sức mạnh của thời gian và sự bền bỉ.

Chăm sóc thiên nhiên = chăm sóc chính mình

Bạn để lại mầm xanh, nhưng thực chất bạn nhận về một niềm an lạc. Niềm vui ấy đến từ ý thức rằng mình đã không sống như một kẻ khai thác, mà sống như một người gieo mầm. Mỗi mầm thông được trồng xuống là một lá phổi mới cho trái đất, một bóng mát cho người lữ hành tương lai và một minh chứng cho sự tồn tại có ý nghĩa của bạn

Hành động trồng rừng tại Cao Lan Hamlet còn mang tính kết nối giữa quá khứ, hiện tại và vị lai. Để lại một mầm xanh tại đây, như thể bạn đã thiết lập một điểm neo tâm hồn. Cao Lan Hamlet từ đó không chỉ còn là một địa điểm trên bản đồ du lịch, nó trở thành một phần của cuộc đời bạn.

Hãy về với Cao Lan, không chỉ để nghỉ ngơi, mà còn là để lại một mầm xanh, di sản nhỏ bé nhưng vĩnh cửu của tâm hồn giữa đại ngàn xanh thẳm.