Ta thường đi du lịch với tâm thế của người quan sát, một kẻ lữ hành đứng bên lề để chiêm ngưỡng những vẻ đẹp mới mẻ. Đã bao giờ bạn thử làm “người trong cuộc”? Đại để như chấp nhận lời mời thiết tha từ Cao Lan Hamlet, rũ bỏ vai diễn người ngoài, để thực sự trở thành một người Cao Lan, con cái của núi đồi, đúng nghĩa?

Bình minh: bắt đầu một ngày ngập tràn không khí thiên nhiên
Việc đầu tiên của người Cao Lan không phải là kiểm tra tin nhắn, email, mà là hít một hơi thật sâu không khí loãng đượm mùi nhựa thông và sương sớm. Một ngày của người Cao Lan bắt đầu khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng sau đỉnh núi. Và bạn có biết: thói quen buổi sáng quyết định trạng thái tinh thần của cả một ngày dài. Thay vì tiếng chuông báo thức điện tử, bạn thức giấc bởi tiếng gõ nhịp nhàng của núi rừng. Bước ra khỏi hiên nhà sàn, sương mù vây quanh như một tấm lụa mềm, cả ngày sau đó cũng sẽ tràn ngập thanh vị núi rừng như vậy.
Trở thành người Cao Lan nghĩa là bạn bắt đầu kết nối với sự sống ấy từ những việc giản đơn nhất. Bạn có thể cầm chiếc gùi tre trên vai, theo chân những người dân bản địa ra vườn hái những búp trà còn ngậm sương hay thu hoạch những quả cà phê chín mọng. Đôi bàn tay trực tiếp chạm vào lá cây, cảm nhận độ ẩm của đất và sự thô ráp của thân gỗ, việc này tự thân nó đã là một liệu pháp phục hồi xúc giác mạnh mẽ.

Ban trưa: Học bài học lao động chất phác và kiên nhẫn
Lao động đối với người Cao Lan không phải là áp lực, mà là một hình thức hoạt động chất phác an lành. Bạn sẽ sống như người Cao Lan đích thực với vài lao động nhẹ nhàng, như thu hoạch cafe, hái rau, trồng cây, nhóm lửa, nấu ăn… Sau khi thu hoạch, bạn sẽ được hướng dẫn cách chế biến nông sản theo phương pháp thủ công. Có thể là ngồi bên bếp lửa để sao trà, nơi hơi nóng và hương thơm thanh khiết của trà Bảo Lộc bao phủ không gian.
Lao động của người Cao Lan còn đặc trưng bởi sự kiên nhẫn. Bạn học cách chờ đợi một mẻ trà khô tới độ, chờ đợi một bữa cơm thực dưỡng được nấu chậm trong nồi đất. Khi ta được làm những việc có ý nghĩa và tạo ra sản phẩm hữu hình từ đôi tay mình, cảm giác tự tôn và sự hài lòng nội tại sẽ tăng cao. Đơn cử nữa như việc thưởng thức bữa trưa với rau rừng, cá suối và gạo nương trong không gian của Nhà Mái Vòm, bạn sẽ nhận thấy vị ngon không đến từ gia vị cầu kỳ, mà đến từ sự kết nối giữa người lao động và thành quả của đất mẹ.

Chiều: thời gian kết nối với chính mình
Điểm khác biệt lớn nhất khi làm một người Cao Lan chính là ý thức về sự tiếp nối. Buổi chiều là thời gian dành cho việc chăm sóc rừng. Các hoạt động nhỏ này giúp bạn hiểu rằng mình không sở hữu mảnh đất này, bạn chỉ đang mượn nó và có trách nhiệm hoàn trả bằng màu xanh. Cảm giác được đóng góp vào sự hồi sinh của một đại ngàn mang lại một sự bình yên sâu sắc hơn bất kỳ liệu pháp thư giãn nào. Nó giúp giải tỏa nỗi lo âu về sự hữu hạn của đời người, vì bạn biết rằng sự hiện diện của mình sẽ còn tiếp diễn thông qua tán lá thông reo trong tương lai.
Đêm đến: Lắng nghe vô thức cộng đồng, sống dậy cảm thức xã hội
Ngồi quanh đống lửa, nghe kể về truyền thuyết núi Đại Bình, về những phong tục nếp sống của người Sán Chay, bạn sẽ cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình kết nối mình với những thế hệ đi trước. Tiếng nhạc cụ dân tộc vang lên hòa cùng tiếng gió rừng tạo nên một không gian huyền ảo. Làm người Cao Lan đêm nay, bạn học cách lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng cả tâm hồn. Mọi ranh giới về địa lý, ngôn ngữ dường như xóa nhòa, chỉ còn lại sự ấm áp của tình người và sự tôn nghiêm của đại ngàn. Bạn nhận ra rằng, sống như một người Cao Lan không khó, cái khó là giữ được sự giản đơn và chân thành ấy khi quay trở lại với thế giới ngoài kia.

Lời kết,
Một ngày làm người Cao Lan của bạn như thế nào?
Của tôi thì khép lại trong căn nhà sàn thơm mùi gỗ, dưới hơi ấm của tấm chăn bông dày. Tối đó, tôi đã ngủ một giấc ngủ sâu không mộng mị, bởi tâm trí đã được gột rửa bằng lao động và sự tĩnh lặng. Sáng hôm sau, tôi đơn giản nhận ra rằng mình không cần quá nhiều thứ để cảm thấy hạnh phúc. Bình yên thực chất là khi ta sống đúng với nhịp điệu của tự nhiên, biết trân trọng những gì tay mình làm ra và biết yêu thương mảnh đất mình đang đứng. Chỉ vậy mà bấy lâu tôi mải kiếm tìm.
Còn bạn, bạn đã tìm ra gì cho mình sau một ngày làm người Cao Lan?










