Con người vốn rất giỏi trong việc hành hạ bản thân bằng vô số tiếng nói nội tâm. Nói cách khác, chúng ta không bao giờ để bản thân “được yên ổn”, từ chính bên trong mình.
Chuyện của bạn
Tôi có gặp một người đồng nghiệp, bạn này thích nghiên cứu về triết học. Có nghe bạn hay nhắc tới việc “trò chuyện với chính mình”. Rồi một đoạn thời gian sau đó, không thấy bạn đi làm, tầm ba bốn tháng gì đó. Cũng không phải quá thân nên cho rằng bạn đã tìm công việc khác.
Một ngày, tôi vào công ty, chạm mặt bạn ở thang máy, với nụ cười nhẹ nhàng nhưng tươi sáng. Trong khi tôi còn ớ người ra chưa kịp hiểu thì bạn nói luôn “Tớ mới đi du lịch trò chuyện với bản thân”. Tôi à một tiếng rồi hỏi bạn có muốn lên căn tin ăn sáng cùng không? Cô bạn gật đầu, bước vào thang máy.
Bạn kể 4 tháng trước, nhà bạn có chuyện không vui, người bạn yêu qua đời. Đó là khoảng thời gian thật không muốn nhắc lại. Bởi tinh thần vốn yếu ớt, cũng tự nhìn ra chuyện này, bạn nói, tìm đến triết học như một cách để vơi bớt những lo lắng thường có. Nhưng cú sốc mất mát lần đó, đã khiến bạn không còn đủ tỉnh táo.
Trong những ngày đen tối nhất ấy, bạn không thể mở lời nói chuyện cùng ai. Chỉ bí bách trong phòng kín với hàng trăm câu hỏi vây quanh: giá mà hồi đó mình biết quan tâm hơn, phải chi đừng nói những lời khó nghe, có khi nào mình không được tha thứ vì sự vô tâm vô tình kia…

Những gì bạn tôi đang trải qua, cũng không ít người ngoài kia đang bước vào
Đúng như tôi có đề cập ở đầu bài. Đó là cách một người tự dằn vặt mình, trách cứ những gì chưa làm trọn trong quá khứ. Để qua quá trình tự trách móc mình đó, họ sẽ cảm thấy nhẹ lòng và dễ vượt qua nỗi đau hơn. Thường thức là vậy.
Vấn đề ở chỗ không phải cũng có thể vượt qua “khúc quanh” này. Một số họ bị mắc kẹt lại, bị chính những suy nghĩ nội tâm đau khổ đó níu lại. Chúng mạnh hơn khả năng tự phục hồi của họ. Và lực kéo từ chúng khiến họ không thể tiến về phía trước để tìm lại sự cân bằng.
Kết quả, nhịp sống đảo lộn, sinh hoạt bình thường bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Ở đây muốn nói đến bao gồm sinh hoạt cá nhân, thể trạng, sức khỏe cảm xúc, hiệu quả công việc lẫn tất cả các mối quan hệ xung quanh.
Nói nôm na là bước vô giai đoạn “sập nguồn”.
Đến lúc này, nếu không thể tìm ra một cách nào đó để nhận diện, giải quyết mớ cảm xúc hỗn độn từ bên trong này, tất yếu sẽ dẫn đến tình trạng rối loạn tâm lý (như trầm cảm, sang chấn, rối loạn ăn uống, rối loạn lo âu…).
Và “cách nào đó” phải là một cách thiết thực, có tác dụng, có bằng chứng khoa học hẳn hoi, chứ không phải kiểu muốn làm gì thì làm hay nghe theo lời khuyên của “ông tám bà tám” hay các chuyên gia mạng nào đó.
Bạn tôi đối diện với cuộc chiến nội tâm thế nào?
Quay lại chuyện của bạn. Nghe tới đoạn bạn nhốt mình trong phòng mấy ngày liền, không thiết ăn uống, cũng không ngủ được, đầu óc lơ mơ với hàng trăm câu hỏi giá như, nếu thì… Tôi thấy lo cho bạn. Nhưng vì bạn đang hiện diện trước mặt đây, dẫu không nói hết được những khó khăn từ bên trong sâu thẳm, nhưng với thần sắc thảnh thơi, nhẹ nhõm, tôi cho rằng ít nhiều bạn đã tự tìm ra “phương cách” cho riêng mình.
Tôi hỏi bạn đã làm gì để bước qua chuỗi dồn dập kia?
Bạn nói “Tớ nghỉ việc hẳn 3 tháng, chỉ để yên một mình, không làm gì phức tạp, chỉ tập trung vào bên trong”.
Tôi thấy khá thú vị và có chút tò mò về việc bạn tập trung vào bên trong.

Bạn giải thích thêm “Lúc đó tớ rối lắm. Mà đi đến các nhà trị liệu thì thật sự là không còn chút năng lượng nào, dù biết đó là cách tốt nhất, khoa học nhất. Nên tớ thử bằng cách riêng trước, mà may cho tớ, cuối cùng cũng đã qua, không hẳn hết buồn khổ hay quên hẳn sự mất mát ấy đi, nhưng nó không làm dấy lên quá nhiều cảm giác tự trách móc nơi tớ nữa”.
Bạn kể sau 3 tuần chật vật, chìm đắm, bạn quyết định không trốn tránh nữa, không để cho những tiếng ồn bên trong đó có dịp kiểm soát mình. Bạn đã chọn một nơi lạ, an toàn, đúng nghĩa yên bình, chỉ có mình và thiên nhiên, để đối thoại với chính mình.
Bạn đến một nơi gọi là CAOLAN HAMLET, một khu nghỉ dưỡng lấy cảm hứng từ văn hóa truyền thống dân tộc Cao Lan, nằm giữa trập trùng núi đồi Bảo Lộc. Nghe kể đó là nơi mà sáng dậy, chỉ cần mở toang cửa sổ đã có thể chạm vào mây bay là đà dưới chân mình.
Bạn kể nhờ những áng mây núi an nhàn đó, bạn có thêm tự tin để đối diện với nội tâm của mình. Bởi chúng khiến bạn nhận ra “nhẹ nhàng như mây bay thật hạnh phúc, bởi nó không mang trong lòng bất cứ thứ gì khác, ngoại trừ chính nó”. Nếu tớ có thể giải hòa với những suy nghĩ bên trong của mình, chấp nhận chúng thành một phần của chính mình, chắc cuộc chiến giữa tớ và nó sẽ bớt căng thẳng hơn.
Hành trình dài cam go tận vài tháng
Ngày thứ nhất, ở CaoLan, tớ bắt đầu ghi chép. Tớ ghi ra những suy nghĩ trong đầu đã khiến mình bối rối, khó chịu. Mỗi suy nghĩ như vậy tới viết như một tiêu đề lớn, sau đó chừa trống hai trang. Rồi lại tiếp tục ghi ra suy nghĩ khó chịu tiếp theo.



Nắng lên ấm áp tớ bắt đầu đi bộ quanh rừng thông, trên con đường dẫn đến Tàng kinh Các gần đó. Trưa về nhà hàng ăn đĩa salad từ rau trồng tại vườn khu nghỉ dưỡng. Chiều thường tớ sẽ đi bơi ở hồ trên mây, cũng trong khu nghỉ, hoặc sẽ đi dạo các khu vườn trồng trái cây, rau cỏ, cafe rộng lớn chung quanh. Tối, sau bữa ăn nhẹ, tớ lại về phòng.
Lúc này các suy nghĩ khó chịu bắt đầu xuất hiện, hành hạ tớ. Tớ giở quyển sổ ra. Với mỗi suy nghĩ mình đã viết khi sáng, tớ ghi tiếp sau đó một loạt các câu đối thoại. Tớ đặt cho suy nghĩ của mình giống như một đứa con nít, mà mình đang phải nói chuyện, không thể phớt lờ.
Mỗi ngày tớ giải quyết một mẩu đối thoại với đứa con nít mang tên cảm xúc khó khăn ấy.
Kiểu như vầy:
————————————
“Nếu mình làm việc tốt hơn thì mẹ đã không mất”
Tớ: mình muốn nhớ lại vì sao mẹ mình mất
Nó: vì mẹ bị tai biến
Tớ: vậy thì vì sao tại mình mà mẹ mất?
Nó: cậu không làm mẹ mất, nhưng làm mẹ thất vọng vì từng tuổi này còn chưa có gia đình, chưa có thành tựu, lại còn ít quan tâm đến mẹ
Tớ: Vậy nếu như tớ thật sự lập gia đình, có thành tựu thì mẹ có mất không?
Nó: cũng có thể, nhưng ít nhất bà sẽ thấy vui hơn.
Tớ: nếu tớ lập gia đình và không hạnh phúc thì mẹ có thấy vui hơn?
Nó: Ừ thì đúng là không, nhưng ít nhất bà an tâm
Tớ: an tâm vì tớ có một gia đình có thể k hạnh phúc?
Nó: không phải, mà là vì cậu có một chỗ dựa tinh thần cho tương lai
Tớ: nếu không hạnh phúc thì người chồng đó có là chỗ dựa tinh thần được không?
Nó: cũng có thể không, nhưng…
————————————–
Đại loại vậy…
Tôi bắt đầu lùng bùng. Biết bạn hay nói về triết học, nhưng tầm cỡ tự chất vấn thế nào, đúng là chỉ có ai cả nghĩ mới diễn giải được tới vậy.
Tuy nhiên…
Tôi phải công nhận một điều:
nếu có một suy nghĩ nào đó trong đầu. Và bạn chịu viết ra thành dòng chữ trên máy hoặc trên trang giấy.
Tức là bạn đã tự giải phóng chính mình ra khỏi suy nghĩ đó 50%.
Ở đây bạn làm tiếp bước tiếp theo, là đối thoại chất vấn với chính cái suy nghĩ đó. Đây quả là một can đảm lớn.
Bạn nói, cứ thế mình trải qua gần 1 tháng ở lì trên CaoLan Hamlet. Đến độ mấy bạn phục vụ đều biết mặt gọi tên.
Muốn giải hòa với thế giới bên trong, bạn cần trước tiên là một nơi để đến…
Không thể nói một nơi chốn phù hợp, thanh tao có thể chữa trị các rối rắm bên trong. Vì nó vốn dĩ chỉ là điểm khởi đầu. Tất cả 90% nỗ lực còn lại tùy thuộc vào khả năng dám đối mặt với chính phần nội tâm của mỗi người, như bạn tôi đã làm.

Nhưng nếu cả 10% đó bạn cũng chưa làm được, thì chặng đường dài phía trước kia dễ gì đã có thể hiện thực hóa.
Chỉ muốn với các bạn, những người đang đọc bài chia sẻ này, rằng: ngoài kia đang có rất nhiều người vật lộn từng ngày với chính mình, giống bạn, giống tôi. Thứ chúng ta cần làm là chiêm ngưỡng sự hỗn độn của mọi cảm xúc bên trong ấy thật nhiều đi, nhiều nhất có thể. Sau đó HÀNH ĐỘNG.
Và điểm khởi đầu của hành động, theo bất kỳ phương thức nào bạn cho là đúng, hợp với mình, thì cũng nên là một nơi chốn khiến bạn có thể tự mở lòng mình và nhìn thấu vào bên trong nó, từng chút một.
Tôi đã tra thử Caolan Hamlet trên google search, website đây: https://caolanhamlet.com/. Quả là nơi rất phù hợp cho những chuyến du hành vào bên trong. Các bạn nếu đang tìm một chuyến đi tương tự, hãy tìm đến một nơi thế này.
Chúc bạn tìm lại chính mình sau tháng ngày trốn tránh những gì bên trong.











