Khi ngồi vẩn vơ tôi thường nghĩ, giờ mình đang bận rộn thế này, có khi nào về già mình lại được thong dong có những cuối tuần như mong mỏi. Cuối tuần trong mơ của tôi là không làm gì, không có lịch trình cụ thể, mà chỉ có thiên nhiên bao quanh. Không biết của bạn thế nào?

Có suy nghĩ đó trong đầu nên khi vô tình biết tới Cao Lan Hamlet, tôi lại nảy ra một ý khác. Hay là chẳng đợi đến khi về già, mà giờ thi thoảng mình cuối tuần lại phi lên Bảo Lộc, để có 2 ngày nghỉ trọn vẹn, không điện thoại, không email, không làm việc, chỉ có mây trời gió núi?
Nghe bạn đi về kể rằng: Cao Lan Hamlet nằm dựa vào núi Sapung (Đại Bình), ở độ cao hơn 1.000 m, nhìn xuống những thung lũng mây và cách trung tâm Bảo Lộc khoảng 15 km. Cho nên, từ đây, dù ở góc nào trong Cao Lan Hamlet, lữ khách cũng luôn được bao lấy bởi thiên nhiên và những ngọn gió trời.
Một buổi sáng ở đây yên bình chỉ có thanh âm của thiên nhiên, cái lạnh se se và màn sương mờ ảo tràn xuống từ đỉnh núi.
Nếu muốn nhìn thấy bình minh, ta có thể thức dậy khoảng 5–6 giờ sáng, khi trời còn lạnh và ánh sáng bắt đầu thay đổi trên những sườn núi. Tôi cũng nghe nói rằng: Bình minh trên núi cũng không phải lúc nào giống những bức ảnh đẹp nhất trên mạng. Có hôm mây dày, có hôm trời trong, có hôm ánh sáng chỉ đủ để nhuộm một lớp màu rất nhẹ lên thung lũng. Nhưng cũng gật gù cho là: chính sự không đồng nhất, không chắc chắn ấy mới khiến người ta phải ngồi lại, đợi và nhớ nhung. Như vậy là, một buổi sáng ở Cao Lan Hamlet, không cần làm gì khác, chỉ cần chờ trời sáng dần, ngắm mây bay len lỏi vào từng góc ô cửa sổ như săn mây, cũng đã là một hoạt động có ý nghĩa rồi.

Nói cách khác, đó là lúc bạn nhìn một đám mây trôi qua mà không cần phải suy nghĩ xem mình đang làm gì. Bạn chỉ nhìn nó. Đây là khi bản thân đang có thêm một trải nghiệm mới mà phố phường không mang lại được.
Tôi cũng tò mò về khoảng thời gian mình có thể dành ra để ĐI BỘ ở Cao Lan Hamlet.
Nghe nói là: Từ khu nghỉ dưỡng, ta có thể tản bộ giữa rừng thông lên Tàng Kinh Các, nằm bên hồ tròn trên đỉnh đồi. Con đường không cần phải được biến thành một cuộc trekking hay một thử thách thể lực. Chỉ cần đi đủ chậm để nhận ra tiếng bước chân, độ dốc của con đường, mùi cây và sự thay đổi của không khí. Từ chỗ ở có thể tản bộ ra nhiều hướng, như dọc rừng thông, hay đi một mạch tới Tàng Kinh Các.
Việc đi bộ như vậy theo tôi là trải nghiệm khá thú vị, kết hợp giữa vận động nhẹ, ngắm nhìn thiên nhiên và khoảng thời gian thư giãn chiêm nghiệm. Đối với một người đã dành phần lớn tuần làm việc trước màn hình, một đoạn đi bộ như vậy có thể đáng giá hơn một lịch trình tham quan dày đặc.

Có lẽ, nếu lên đây ở vài ngày, tôi ngoài việc bỏ hết thiết bị máy tính điện tử qua một bên, thử cảm giác ngắm mây nơi cửa sổ phòng, đón bình minh và tản bộ, thì còn muốn làm thử dành nửa ngày để tập yoga hay thiền giữa núi đồi. Hay ngâm bồn thảo dược vào buổi chiều, ngay trong không gian nhà sàn.
Các hoạt động này không thể gọi lại hoạt động vì bản thân chúng không đòi hỏi sự vận động cơ bắp nhiều. Chính xác thì nên gọi là vận động trí não một cách nhẹ nhàng. Ở góc độ sức khỏe, nên nhìn nhận nó một cách thực tế: bầu không khí xanh tươi từ thiên nhiên, âm thanh hiền lành, nước ấm và khoảng thời gian thư giãn có thể tạo cảm giác dễ chịu, giúp cơ thể tạm thời giảm cảm giác căng cứng và mệt mỏi; nhưng đây không phải là một phương pháp điều trị bệnh và không nên được quảng bá như một liệu pháp y khoa thay thế điều trị chuyên môn. Cũng giống như việc ngồi dưới tán cây hay nghe tiếng gió, giá trị lớn nhất của trải nghiệm có thể nằm ở việc cơ thể được đặt vào một trạng thái nghỉ ngơi mà cuộc sống thường ngày hiếm khi cho phép.

Đọc câu chuyện về người sáng lập Cao Lan Hamlet, có một chi tiết cũng khiến tôi để tâm. Cao Lan Hamlet không chỉ được xây dựng trên một khu đất vốn đã xanh tốt. Nơi đây từng là vùng đất có trà, cà phê, sầu riêng và những khu vực đồi trọc; những dấu tích của rừng cũ còn lại qua các gốc cây cháy xém. Sau đó, khu nghỉ dưỡng bắt đầu gây dựng lại rừng thông và rừng tự nhiên, đồng thời khuyến khích khách tham gia trồng cây vào mùa mưa.
Vì vậy, khi đi giữa những hàng cây, có thể nhìn cảnh quan này không chỉ như một phông nền cho kỳ nghỉ mà như một quá trình đang diễn ra. Một khu rừng không xuất hiện trong một ngày, cũng giống như trạng thái bình yên của con người không thể được tạo ra chỉ bằng một chuyến đi.

Hai ngày cuối tuần, đi nghỉ dưỡng một mình hay đi cùng người bạn thân, thì chắc nhiêu đó thứ đã chiếm hết thời gian. Kết thúc khá là nhanh. Tôi tưởng tượng ra là sau đó mình cũng phải ngậm ngùi trở về thành phố, mở máy tính và trả lời tin nhắn, email. Cũng phải đi qua những con đường đông xe để bắt đầu một tuần mới.
Một chỗ như Cao Lan Hamlet đúng là không thể làm công việc biến mất, cũng không thể khiến những vấn đề trong cuộc sống tự nhiên được giải quyết. Nhưng một chuyến nghỉ ngắn có thể làm được một việc thực tế hơn: cho cơ thể và tâm trí một khoảng thời gian vận hành ở tốc độ khác. Sau hai ngày chỉ có mây trời gió núi, có thể bản thân mình không trở thành một con người hoàn toàn mới. Nhưng có thể ngủ ngon hơn một chút, bước chậm hơn một chút và nhận ra mọi thứ không quan trọng như mình nghĩ, bản thân những thứ này đã là món quà vô giá từ thiên nhiên.
Nhất định tôi sẽ đến Cao Lan Hamlet, trong tháng 9 này, bạn thì sao?












