Nguyện vọng trở thành người vô danh

Bài chia sẻ này chỉ là quan điểm cá nhân, bạn có thể đồng tình hoặc không, không sao cả. Chỉ là tiếng nói của một người vô danh.

Theo mình, để sống bình yên không phải là có tất cả gì mình muốn, thật giàu sang hay thật thành công, mà chính là ĐỦ DŨNG KHÍ CHẤP NHẬN MÌNH LÀ NGƯỜI VÔ DANH. 

Ai rồi cũng sẽ trở thành vô danh, một ngày nào đó, hay một thời điểm nào đó trong cuộc đời. Ta cảm thấy mình không là ai trong cuộc sống, cảm giác không ai biết đến mình, hay đời này mình chưa làm gì đạt thành tựu. Nếu có thể chấp nhận được những cảm giác nhất thời này, ta mới có thể vượt giông bão, tìm thấy bình yên để tiếp tục phấn đấu với bản sắc của chính mình. Nếu cưỡng cầu, hoặc là tự tìm cách xóa bỏ cảm giác “vô danh” đó, hoặc là đắm chìm trong đó, để nó lấn át những giá trị tốt đẹp của bản thân, ta dần trở nên tuyệt vọng, chơi vơi. 

Nhưng vì sao việc chấp nhận là người vô danh lại khó đến vậy?

Từ nhỏ, chúng ta được dạy cách nổi bật, nhưng lại ít được học cách sống bình yên khi mình bình thường. Ta được khuyến khích phải khác biệt, phải xuất sắc, phải tạo dấu ấn cá nhân, phải có thành tựu, phải chứng minh giá trị của mình bằng tốc độ phát triển, khả năng cạnh tranh và mức độ được công nhận. Điều này đồng nghĩa với việc: trở thành một cá nhân tầm thường, bình thường hoặc không có gì đặc biệt  gần như mang nghĩa thất bại. Người ta hỏi nhau học trường gì, lương bao nhiêu, làm chức vụ gì, có bao nhiêu người theo dõi, đạt được gì trước tuổi ba mươi. Càng trưởng thành, con người càng bị kéo vào những cuộc chạy đua vô hình mà đôi khi chính họ cũng không còn nhớ mình bắt đầu vì điều gì.

Đáng nói, nhiều lời khuyên về phát triển bản thân hiện nay vẫn tiếp tục củng cố áp lực đó. Đã có loạt luận điểm về kỹ năng lãnh đạo, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng kiếm tiền, kỹ năng quản trị thời gian, kỹ năng xây dựng thương hiệu cá nhân hay tư duy thành công. Nhưng rất ít người đề cập đến một trong những năng lực quan trọng nhất để con người tồn tại lâu dài và sống bình yên trong xã hội hiện đại lại ít được nhắc tới hơn cả: khả năng chấp nhận mình là một người vô danh.

Cần hiểu đúng về giá trị bản thân qua hai từ “vô danh”

Không phải vô danh theo nghĩa bi quan hay từ bỏ giá trị bản thân. Mà là chấp nhận rằng mình không cần phải luôn nổi bật để có quyền sống một cuộc đời tử tế. Không cần trở thành người giỏi nhất mới xứng đáng được nghỉ ngơi. Không cần chiến thắng mọi cuộc cạnh tranh mới được xem là đủ đầy. Và đôi khi, việc sống vừa đủ, làm việc vừa sức, được tồn tại âm thầm nhưng bình an, cũng đã là một thành tựu rất lớn của người trưởng thành.

Vì lý do này mà  nhiều người ngày nay bắt đầu tìm tới những nơi retreat, wellness hoặc những không gian tách khỏi đô thị như một cách để tạm rời xa guồng quay thành tích. Trong số đó, Cao Lan Hamlet là một ví dụ điển hình, một nơi chốn và không gian khiến người ta dần chấp nhận cảm giác được bình thường.

Cao Lan Hamlet được xây dựng trên núi Sapung, Bảo Lộc, với định hướng phục hồi không gian sống gần gũi thiên nhiên, tái hiện kiến trúc nhà sàn truyền thống người Cao Lan và phát triển mô hình wellness retreat giữa rừng đồi B’Lao. Những căn nhà gỗ nằm tách nhau giữa đồi cây, khoảng hiên nhìn xuống thung lũng, chìm trong buổi sáng đầy sương và những đêm chỉ còn tiếng gió đi ngang qua mái nhà. Không có gì đặc biệt mà cũng không cố ý để trở thành thứ gì đó phô trương là đặc trưng của nơi này Một khi trở thành lữ khách, chọn đến đây, bước vào bầu không khí chung này, bất giác bạn bị nó ảnh hưởng, theo cách mong muốn và như một lẽ dĩ nhiên.

Ở đây, không ai quan tâm bạn có bao nhiêu thành tựu. Không ai hỏi bạn nổi tiếng tới mức nào hay đã đạt được gì trước tuổi này. Một ngày ở Cao Lan có thể chỉ bắt đầu bằng việc ngồi nhìn mây trôi qua thung lũng, uống trà nóng giữa trời lạnh Bảo Lộc và nghe tiếng gió đi ngang qua rừng cây. Những hoạt động tưởng như rất nhỏ ấy lại khiến con người dần nhận ra: hóa ra mình không cần phải luôn xuất hiện thật nổi bật thì cuộc đời mới có ý nghĩa.

Trong nhiều nghiên cứu tâm lý học hiện đại, áp lực so sánh xã hội được xem là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn tới lo âu, kiệt sức và cảm giác không đủ giá trị ở người trưởng thành trẻ tuổi. Nhà tâm lý học Alain de Botton từng cho rằng xã hội hiện đại khiến con người đau khổ không chỉ vì khó khăn vật chất, mà còn vì cảm giác mình không thành công bằng người khác. Điều này tạo nên trạng thái cạnh tranh liên tục, nơi cá nhân luôn thấy mình cần phải đạt thêm điều gì đó để xứng đáng với sự tồn tại của mình.

Nhưng nhìn mọi thứ ở Cao Lan Hamlet mà xem…

Có những cái cây trong rừng không cần cao nhất vẫn sống rất lâu. Những ngọn đồi không nổi tiếng nhưng vẫn đẹp suốt nhiều mùa mưa nắng. Có cả những con người dù không được nhiều người biết đến vẫn sống tử tế, yêu thương, làm việc chăm chỉ và đi qua đời mình một cách bình an.

Cao Lan Hamlet gợi nhắc điều đó bằng chính cách nơi này tồn tại. 

Đến đây, bạn có thể ngồi yên hàng giờ mà không thấy mình lãng phí thời gian. Có thể ngủ một giấc thật sâu giữa tiếng mưa trên mái gỗ mà không bị cảm giác tội lỗi đuổi theo. Có thể đi bộ giữa đồi cây mà không cần nghĩ tới việc biến trải nghiệm đó thành nội dung cho mạng xã hội. Những điều rất nhỏ ấy lại trở thành một dạng phục hồi tinh thần quan trọng với người trưởng thành hiện đại.

Để giúp ta hiểu và nhớ ra rằng: Nguyện vọng trở thành người vô danh không phải một thái độ buông xuôi, mà có thể xem là một dạng trưởng thành tinh thần. Trong đó ta đủ dịu dàng để chấp nhận rằng một cuộc đời nhỏ bé nhưng bình yên đôi khi đáng quý hơn rất nhiều so với một cuộc đời hào nhoáng nhưng luôn kiệt sức.