Tản bộ rừng thông khi đến Cao Lan Hamlet: bài tập chánh niệm đơn giản giá 0 đồng

Trong khi bài tập chánh niệm nào cũng kèm theo lớp học hoặc buổi trị liệu tâm lý, có một bài tập đơn giản, lại không tốn kém, bạn chỉ cần một chuyến dịch chuyển đến Cao Lan Hamlet trong vài ngày… để tản bộ bên rừng thông.

Cũng như mọi hoạt động diễn ra tại đây, bạn không cần phải lựa chọn, cũng không nằm trong lịch trình giới thiệu của Cao Lan Hamlet. Khách đến đa phần tản bộ trong ngày như lẽ tự nhiên, tự nhiên đến, tự nhiên hít thở bầu không khí, và thế là đôi chân đưa họ đến rừng thông. Một cuộc tản bộ cứ thế bắt đầu.

    Tôi không muốn nói quá lên về trải nghiệm về với thiên nhiên này. Nhưng không thể phủ nhận tản bộ trong rừng thông khi đến Cao Lan Hamlet đúng là mang lại cảm giác rất khác. Bởi khi đi ta không nghĩ ngợi, cũng không trông chờ đạt được điều gì, đầu óc trống rỗng, suy nghĩ miên man chấm dứt, chỉ còn ta và thiên nhiên bạt ngàn trong bầu không khí xanh mát một vùng. Vả lại, bạn muốn đi lúc nào mà chẳng được, đâu có ràng buộc, cũng chẳng có lịch trình cụ thể ở nơi đây, cứ làm gì mình thích, không cần sự hướng dẫn nào, cũng không phải chuẩn bị cầu kỳ, chỉ xỏ giày là đi thôi. Nhưng lạ là ta luôn được sống trong hiện tại, vẫn có khái niệm rất rõ là mình đang ở đâu, đang làm gì. Đó là nền móng của chánh niệm.

Một điều hay là bạn có thể lặp lại trải nghiệm này nhiều lần trong suốt thời gian ở Cao Lan Hamlet. Mỗi lần đi sẽ khác nhau. Buổi sáng, không khí trong hơn, ánh sáng dịu, mọi thứ có cảm giác “mới bắt đầu”. Buổi chiều, ánh nắng ấm hơn, màu sắc đậm hơn, và bạn đi trong một trạng thái thư giãn sau một ngày. Buổi tối, nếu đi khi trời vừa tắt nắng, không gian lại trở nên trầm hơn, yên hơn, và mỗi bước chân dường như rõ hơn trong sự tĩnh lặng. 

Khi tản bộ là khi nhìn ra kỹ được nhiều thứ xung quanh

Toàn bộ cuộc đi bộ không phải là điều lớn lao, nhưng nó chân thật và để lại dấu ấn cho chuyện đi một cách nhẹ nhàng. Có những đoạn đường bạn sẽ thích đi lại nhiều lần … chỉ vì bạn thấy quen. Một gốc cây, một khúc cua, một khoảng đất có nhiều ánh sáng. Những điểm nhỏ như vậy dần trở thành dấu mốc riêng của bạn trong những ngày ở đây. 

Con đường dẫn vào rừng thông không phải kiểu đường du lịch được lát phẳng hoàn toàn. Nó giữ lại một phần tự nhiên: đất, lá khô, những đoạn hơi dốc, những khúc quanh nhẹ. Khi bạn bước vào, cảm giác đầu tiên thường là mát. cái mát dịu, dễ chịu, khiến bạn muốn hít sâu hơn một chút. Mùi thông nhẹ, không nồng, nhưng đủ để bạn nhận ra mình đang ở trong một không gian khác hẳn so với phố xá. Chỉ cần đi một đoạn, mọi thứ bắt đầu chậm lại. Không có xe cộ, không có tiếng ồn lớn, và thế là đầu óc  tự nhiên giảm tốc độ, thân thể nhẹ nhàng, thư thái và cân bằng hơn.

Giờ hãy nói về rừng thông. Rừng thông ở vùng Bảo Lộc có nét riêng. Cây cao, thân thẳng, tán lá không quá dày, nên ánh sáng vẫn chiếu xuống được. Những vệt nắng rơi trên mặt đất, xen kẽ với bóng cây, tạo thành những mảng sáng tối thay đổi theo từng bước chân. Bạn đi qua một đoạn, ánh sáng khác đi, không gian cũng khác đi một chút. Thiên nhiên đang chuyển động nhẹ nhàng theo từng nhịp đi. Bạn có thể đi nhanh một lúc, rồi chậm lại. Có thể dừng lại ở một gốc cây, nhìn lên cao, rồi đi tiếp. Có thể đi một mình, hoặc đi cùng ai đó. Dù đi đâu, chọn rẽ chỗ nào, ta đều cảm thấy thoải mái vì không có gì thúc ép sau lưng.

Trong lúc đi, dù cố tính lắng nghe kỹ hay không, bạn cũng sẽ nghe rõ hơn tiếng bước chân của mình trên lớp lá khô. Một âm thanh rất nhỏ, nhưng đều đặn. Bạn nghe tiếng gió lướt qua tán cây, không mạnh, chỉ vừa đủ để lá chuyển động. Thỉnh thoảng có tiếng chim, không rõ từ đâu, nhưng đủ để không gian trở nên sống động hơn. Thứ nào cũng dễ chịu.

Tản bộ trong rừng thông, chỉ cần với mình mình nhiều khi đã đủ

Đôi khi, bạn có thể đi cùng người khác, nhưng không cần phải nói chuyện liên tục. Có thể hai người đi cạnh nhau, mỗi người một nhịp, thỉnh thoảng nói vài câu, rồi lại im lặng. Sự im lặng này không khiến bạn khó xử, mà ngược lại, tạo ra một cảm giác rất dễ chịu. Bạn không cần phải lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời nói. 

Cũng có những lúc bạn muốn đi một mình hoàn toàn. Không có ai bên cạnh, không có cuộc trò chuyện nào. Chỉ có bạn và con đường. Đây là lúc bạn dễ nhận ra những thay đổi nhỏ trong mình nhất. Bạn thấy mình đang đi chậm lại, thở đều hơn, và không còn bị kéo đi bởi những suy nghĩ vội vàng.

Cứ vậy, đến khi kết thúc vòng đi bộ, bạn quay về khu nghỉ với cảm giác nay đã rất khác so với khi bắt đầu đi. Nhẹ tênh và khoan khoái. Hãy ngồi xuống, uống một ly nước và tìm thứ gì đó hợp khẩu vị để ăn nhẹ cho buổi tiếp theo. Vậy là đủ. 

Có thể bạn sẽ tự hỏi: tại sao một việc đơn giản như đi bộ lại có thể mang lại cảm giác như vậy? Câu trả lời là vì bạn đã thật sự làm một điều đơn giản: cho mình một khoảng thời gian không bị phân tán. Không điện thoại, không công việc, không áp lực phải làm gì khác. Chỉ là đi, và ở trong từng bước chân đó. Trải nghiệm này cũng có thể được xem như một liệu pháp, một dạng bài tập chánh niệm giản đơn, không tốn kém. Bản chất việc đi, hít thở, quan sát, lắng nghe thiên nhiên thôi đã là cách quá tốt để quay về với những điều cơ bản của cuộc sống. 

Nhưng chính những điều cơ bản này lại là thứ dễ bị bỏ quên nhất trong cuộc sống thường ngày.