Vì sao đến Cao Lan Hamlet không chỉ là du lịch nghỉ dưỡng, mà còn là cảm thức xã hội và cuộc tìm về suối nguồn văn hóa?

Xu hướng nghỉ dưỡng trên thế giới đang ghi nhận nhiều cách thức mới. Không còn chạy theo số lượng check-in những nơi đã đi qua hay mức độ sang trọng của chốn lưu trú, mà đã chuyển sang hướng NHỮNG ĐIỀU CÒN ĐỌNG LẠI SAU CHUYẾN ĐI, hay SAU CHUYẾN ĐI TÔI ĐÃ MANG ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TRỞ VỀ.

Cao Lan Hamlet với tư duy du lịch cận đại là một trong số ít các điểm đến tại Việt Nam mở ra kết nối thật sự giữa lữ khách và thiên nhiên, mang lại hành trình nghỉ dưỡng nhân văn và giàu giá trị văn hoá.

Bởi đằng sau biển mây trên núi Sapung, đằng sau những ngôi nhà sàn gỗ Cao Lan, Hồ bơi vô cực hay khu vườn xanh mát quanh năm, Cao Lan Hamlet còn là câu chuyện về triết lý văn hoá và du lịch bền vững. Mỗi công trình, mỗi góc vườn, mỗi lối đi đều được hình thành từ một suy nghĩ rất khác với cách phát triển du lịch đại trà đang diễn ra ở nhiều nơi.

Hãy bắt đầu từ những ngôi nhà sàn gỗ đang có mặt tại Cao Lan Hamlet, nơi bạn sẽ đặt lưng nghỉ ngơi, mà không phải là những căn phòng kín bưng ngột ngạt

Đó không phải là những căn nhà mới được dựng lên để tạo phong cách hoài cổ hay phục vụ nhu cầu chụp ảnh của du khách. Chúng là những ngôi nhà thật, từng là nơi sinh sống của cộng đồng người Cao Lan di cư từ vùng Đông Bắc vào Bình Phước trong những năm xây dựng vùng kinh tế mới.

Người sáng lập Cao Lan Hamlet đã lựa chọn một con đường khó hơn rất nhiều so với việc xây mới hoàn toàn. Nơi này đã mua lại những căn nhà ấy, đưa chúng đến núi Sapung và bắt đầu một hành trình phục dựng. Điều đáng quý không nằm ở việc di chuyển những khối gỗ cũ hàng trăm kilômét, mà nằm ở quyết định không để một phần ký ức văn hóa biến mất.

Đó là một lựa chọn kinh doanh cũng là một lựa chọn văn hoá. Và Cao Lan Hamlet không đơn thuần là một dự án du lịch mà là một ví dụ mộc mạc về tư duy kinh doanh dựa trên giá trị chia sẻ xã hội.

Chấp nhận kinh doanh chậm, nhưng bền vững

Thay vì san phẳng, bê tông hóa rồi phủ lên những công trình hiện đại, Cao Lan Hamlet chọn cách gây dựng lại rừng thông, phục hồi cây bản địa và tạo nên một hệ sinh thái mới. Đó là một quá trình chậm, đòi hỏi nhiều năm kiên trì và gần như không tạo ra giá trị kinh tế tức thì.

Đây là điều rất hiếm gặp trong ngành nghỉ dưỡng. Bởi phần lớn các dự án thường tìm cách rút ngắn thời gian hoàn vốn.

Người sáng lập Cao Lan HAmlet đã chấp nhận đầu tư cho những điều mà có lẽ bản thân cũng không kịp nhìn thành quả: trồng một khu rừng, cơi nới màu xanh cho tương lai. Đây là biểu hiện rõ ràng của tư duy phát triển bền vững. 

Vì hai lý do trên mà khi du khách đến Cao Lan Hamlet, đa phần đều cảm thấy nơi đây không hẳn là một resort, mà giống một ngôi làng nhỏ hơn, đúng như từ “hamlet” trong tên gọi khu nghỉ dưỡng. Một ngôi làng có nhịp sống chậm, có văn hoá lâu đời, những ngôi nhà sàn gỗ mộc mạc, có khu vườn, có rừng núi mây ngàn bao quanh. Đây là nơi mang lại cảm giác Third place – nơi người ta tìm thấy sự kết nối ngoài gia đình và công việc. 

Giờ thì hãy đặt tiếp một câu hỏi: 

Vậy khi đến Cao Lan Hamlet, rồi rời đi, tôi còn giữ lại gì cho mình?

Có lẽ không phải là một kỳ nghỉ mà là trải nghiệm có thể phần nào dần dà thay đổi cách chúng ta lắng nghe bản thân, cách ta nhìn về các mối tương tác xã hội của chính mình, về thiên nhiên và về văn hoá.

Bởi sau tất cả, một điểm đến đẹp có thể khiến bạn muốn quay lại. Nhưng một điểm đến có triết lý, có lý do để đến, có chiều sâu nhân văn và có trách nhiệm với xã hội sẽ khiến bạn mang theo nó rất lâu trong ký ức.