Nhìn ngọn núi cao im lặng, lòng bạn nghĩ gì?

Lữ khách khi dừng chân tại Cao Lan Hamlet, có một thứ khiến bạn dù vô tình hay hữu ý cũng sẽ ngắm nhìn – những ngón núi cao hùng vĩ xa xa ở chân trời. Đó là một phần của đỉnh Sapung hùng vĩ. 

Im lặng là sức mạnh nội tại

Những ngọn núi ấy, qua bao mùa mưa nắng, vẫn giữ nguyên một dáng vẻ điềm nhiên, như triết gia ngàn đời đang quan sát dòng chảy của thời gian mà không hề phán xét. 

Và khi ngắm nhìn dáng vẻ uy nghi, điềm tĩnh, tất định ấy, mắt ta chạm vào những vách đá phủ rêu xanh và những dải mây trắng vắt ngang sườn núi. Mọi thứ cứ bình thường, lặng lẽ trôi dù cho thế sự phù hoa có ồn ào hay vắng lặng. 

Trong giây phút lặng nhìn vẻ đồ sộ nhưng trầm mặc đó, sự ồn ào của phố thị trong ta dường như bị đẩy lùi xa tít tắp. Chỉ còn là tĩnh lặng. Ta chợt nhận ra: im lặng không phải là vô tri, mà là sức mạnh nội tại bền bỉ. Chỉ những ai có thể kiên định, như dãy núi kia, trước những biến động của cuộc đời, mới có thể im lặng, mỉm cười, lòng phẳng lặng như nước hồ thu. 

Im lặng để tự vấn và phản tư

Sáng bạn thức giấc, núi cũng đứng đó im lặng. Trưa hay chiều, tối về, cũng thế, chỉ có mây trời gió đất ngoài kia là thay đổi. Đối lập này không khỏi khiến ta tự hỏi về những giá trị thực sự mà mình đang theo đuổi trong cuộc sống hối hả ngoài kia. 

Giữa không gian bao la của xóm núi Cao Lan, nơi kiến trúc những căn nhà sàn cổ hòa quyện tuyệt đối vào thiên nhiên, tự nhiên bạn có khi sẽ thấy mình trở nên nhỏ bé nhưng lại vô cùng thanh thản. Đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống thung lũng mây mờ ảo, ta thấu hiểu rằng những lo toan về danh lợi, những tị hiềm hay áp lực công việc suy cho cùng cũng chỉ như những đám mây trôi ngang đỉnh núi, đến rồi lại đi, chỉ có bản chất chân thật của tâm hồn là cần được giữ vững. 

Ngọn núi không cần phô trương âm thanh, nó khẳng định sự tồn tại của mình bằng sự vững chãi, và đó cũng là lúc lòng ta tìm thấy câu trả lời cho những bất an bấy lâu nay: rằng đôi khi, chỉ cần đứng vững và im lặng, ta đã có thể bao dung cả thế giới.

Nhìn núi im lặng để thấu rõ chuyển động nhân sinh

Giữa phần nền im lặng tịch mịch của núi non, từng chuyển động của thiên nhiên đột nhiên rõ ràng thấu đáo. Ta dường như có thể dễ dàng nhìn thấy mây bay trên đầu, là đà sà trước cửa phòng, hoặc có thể nhìn thấy mây bay ngược hướng mặt trời. Bình minh hay hoàng hôn đều hiện diện trung thực, đep tinh tế đến nao lòng. 

Rồi khi ngồi thiền bên hồ tròn trên đỉnh đồi hay thực hiện những bài yoga nhẹ nhàng dưới ánh bình minh, lắng nghe những chuyển động đang diễn ra xung quanh vòng tay núi non,  chính là cách ta kết nối với năng lượng của núi rừng. Núi non trùng điệp dạy ta rằng, để có được sự cao cả và vĩ đại, cần phải có một nền tảng vững chắc và một trái tim tĩnh lặng, không dao động trước gió bão.

Chiều tà,  nhìn ra khung cảnh núi rừng đang chìm dần vào bóng tối, ta cảm nhận rõ rệt sự ấm áp của ánh đèn vàng và mùi hương cà phê nồng nàn. Núi im lặng để nhường chỗ cho tiếng nói của tình thân, cho những câu chuyện chia sẻ bên bếp lửa hồng, nơi mọi khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như không còn tồn tại.

Đến Cao LAn Hamlet, dĩ nhiên không chỉ nhìn thấy núi và đồi. Bạn sẽ còn nhìn, sờ chạm, cảm giác được nhiều thứ khác nữa, nhưng trong bài viết này, tôi chỉ muốn nói về núi, về sự im lặng kiên trì của nó qua năm tháng và những gì lữ khách cảm nhận được khi ngắm nhìn sự im lặng đó. 

Còn bạn, bạn có nghĩ như những gì tôi vừa viết trên không? Bạn đang nghĩ gì khi đứng trước núi non uy nghi của đỉnh SApung?