Một sáng ở Cao Lan Hamlet: khi mây trôi ngang hiên nhà

Buổi sáng của bạn mỗi ngày bắt đầu thế nào? Chuông báo thức, tiếng xe ngoài đường, cái ngáp dài mệt mỏi vì còn chưa đủ giấc, bữa ăn sáng vội vàng qua loa ở nhà hoặc trên đường, vài cái nhẩm tính lại công việc hôm nay. 

Những thứ bạn sẽ nhìn thấy đầu tiên mỗi sáng là gì? Đèn ngủ, nắng gắt, điện thoại, xe cộ, tin nhắn, lịch trình công việc…

Nghe có quen không?

Là guồng sống quen thuộc của chúng ta đấy. Thứ gì cũng diễn ra nhanh đến mức nhiều khi bạn và tôi còn chẳng nhớ ra sáng nay mình đã ăn thứ gì. 

Nhưng khi chọn nghỉ dưỡng tại Cao Lan Hamlet, bạn được trải qua những buổi sớm mai rất khác.

Tôi nhớ sáng đầu tiên ở Cao Lan, mình thức dậy không phải vì chuông điện thoại mà vì hơi lạnh mang sương đặc trưng của núi đồi len qua ô cửa gỗ.

Lúc kéo rèm ra, trước mắt là một khoảng trắng mờ của mây và sương phủ kín thung lũng. Mây ở đây không nằm trên trời như thường thấy. Nó ở ngay trước mặt, đi ngang qua hiên nhà, chạm vào những hàng cây rồi tan rất chậm trong ánh nắng sớm. Có cảm giác như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được vào mây.

Tôi ngồi ngoài hiên với một ly cafe nóng, không nghĩ gì rõ ràng, không nói gì, cũng chẳng làm gì. Chỉ ngồi nhìn mây trôi. Nhưng thấy lòng dịu dàng, nhẹ nhõm.

Sau này hỏi người bạn đi cùng, mới biết cô ấy cũng chậm lại như vậy, cũng không làm gì ngoài ngắm mây trôi và đọc vài trang sách cũ. Tôi còn biết có cặp đôi đi cùng nhau, đến đây, sáng sớm họ chỉ thức dậy, ngồi cạnh nhau không nói gì, mà vẫn thấy dễ chịu, không ngượng ngùng.

Năm giác quan trong khung cảnh tự nhiên bạt ngàn cũng trở nên nhạy cảm hơn.

Tôi nghe được mùi gỗ cũ còn đọng hơi sương, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi trà nóng và cả mùi cây cỏ từ triền đồi thổi vào. Hôm nào nắng lên sớm, trởi dâng cao, hình như tôi còn nghe được vị của tia nắng.

Tôi được thấy ánh nắng rất nhạt len qua từng tầng mây, thấy những giọt nước còn đọng trên mép lá, thấy khoảng đồi xanh phía xa lúc ẩn lúc hiện sau lớp sương trắng. Có lúc cả thung lũng giống như đang ngủ thêm một chút nữa, yên và mềm đến mức người ta không nỡ nói lớn tiếng. Mọi thứ ở Cao Lan buổi sáng đều không quá rực rỡ, nhưng đẹp theo kiểu khiến lòng mình dịu xuống. Một vẻ đẹp không cần phô bày.

Tôi được nghe rất nhiều âm thanh mà ở thành phố gần như chẳng bao giờ để ý. Tiếng chim gọi nhau từ phía rừng xa. Tiếng gió lùa qua mái gỗ. Tiếng nước sôi trong căn bếp nhỏ đâu đó. Tiếng ai đó bước rất khẽ trên lối đi lát đá vì sợ làm phiền sự yên tĩnh của buổi sớm. Có hôm trời lạnh hơn bình thường, tôi còn nghe được cả tiếng mưa đêm còn nhỏ giọt từ mái hiên xuống nền đất. Những âm thanh rất nhỏ, nhưng càng nhỏ lại càng khiến người ta thấy bình yên.

Tôi được chạm bằng làn da mình vào cái lạnh rất đặc trưng của Bảo Lộc sáng sớm. Cái lạnh không buốt đến khó chịu, mà đủ để mình kéo chiếc áo len sát vào người hơn một chút và thấy ly cà phê nóng trên tay trở nên ngon hơn rất nhiều. Có lúc gió đi ngang qua hiên nhà, mang theo hơi nước từ sương và mùi cây cỏ, chạm lên mặt nhẹ như ai vừa lướt tay qua. Tôi nhớ có buổi sáng đứng ngoài hiên khá lâu, tóc và tay áo đều thấm một lớp sương mỏng mà chẳng muốn quay vào phòng.

Tôi được nếm vị của buổi sáng Cao Lan qua ly cà phê nóng, qua ngụm trà thơm giữa không khí lạnh, qua bữa sáng đơn giản nhưng đủ khiến người ta muốn ăn chậm hơn thường ngày. Có thể chỉ là một chiếc bánh nóng, một tô mì nghi ngút khói hay vài loại trái cây tươi, nhưng khi ăn trong không gian ấy, mọi thứ đều có cảm giác ngon hơn. Có lẽ vì lâu rồi mình mới ăn một bữa sáng mà đầu óc không nghĩ tới công việc tiếp theo phải làm.

Và rồi tôi nhận ra, điều đặc biệt nhất ở những buổi sáng như thế không chỉ nằm ở cảnh đẹp. Mà là ở cảm giác con người cuối cùng cũng chịu sống chậm lại để cảm nhận mọi thứ bằng đủ năm giác quan của mình.

Ở thành phố, chúng ta nhìn rất nhiều nhưng ít khi thật sự thấy. Nghe rất nhiều nhưng hiếm khi thật sự lắng nghe. Ăn uống mỗi ngày nhưng chẳng nhớ nổi hương vị. Chạm vào cuộc sống bằng một tâm trí quá bận rộn nên mọi thứ dường như chỉ lướt qua nhau rất nhanh. Nhưng ở Cao Lan Hamlet, mọi giác quan như được đánh thức lại.

Có lẽ vì vậy mà nhiều người sau khi rời khỏi nơi này vẫn nhớ mãi một buổi sáng rất bình thường ở đây. Nhớ cảm giác mở mắt ra đã thấy mây ngay trước hiên nhà. Nhớ cái lạnh nhẹ trên tay khi cầm ly trà nóng. Nhớ tiếng chim buổi sáng. Nhớ mùi gỗ cũ còn vương hơi sương. Nhớ cả khoảng thời gian ngồi yên mà không bị ai thúc giục phải làm gì.

Đến CaoLan Hamlet, tôi đã có những ngày chậm êm và những buổi sáng khó quên với mây bay ngang trời.