Vì sao nhiều người muốn quay lại Cao Lan Hamlet lần thứ hai?

Có những chuyến du lịch không như kỳ vọng khiến ta một đi không muốn quay lại. Ngược lại, có nơi chốn, đến rồi chỉ muốn ở mãi không về. Mà có về cũng muốn quay lại lần 2, lần 3 và nhiều lần sau nữa, như ở Cao Lan Hamlet.

Nhịp sống chậm ở Cao Lan Hamlet, thứ ta không thể có ở phố phường nhộn nhịp

Không tách biệt hoàn toàn khỏi thị trấn xung quanh, nhưng Cao Lan HAmlet giữ cho mình nét biệt lập riêng. Và một khi bước vào đó, ta rơi vào trạng thái sống chậm. Chính xác là trạng thái này sẽ dần hình thành, bén rễ và lan tỏa nơi mỗi du khách đâu đó vào ngày thứ hai khi đến khu nghỉ dưỡng này. 

Nhịp sống nơi đây thong dong hơn, nhẹ hơn, ít áp lực. Bạn ngủ sâu, ăn chậm, nói khẽ và có nhiều thời gian cho chính mình. Nhìn chung, khá khó để diễn tả bằng lời nhưng đó là thứ cảm giác thoải mái, dễ chịu, khoan khoái. Khi quay về cuộc sống thường ngày, trạng thái đó không còn rõ ràng như trước, nhưng ký ức về nó vẫn còn. Và ta thèm có được cảm giác khoan khoái trong những ngày nghỉ trước đó. Chính ký ức và thôi thúc đó,  khiến bạn muốn quay lại , vừa để xem lại cảnh, vừa để có lại cảm giác chậm rãi trọn vẹn đã từng.

Muốn trở lại, vào một mùa khác, để chiêm ngưỡng một bầu trời rất khác nơi đây

Vài ngày từng trải ở Cao Lan Hamlet cho bạn hiểu ra một điều: thiên nhiên ở đây tuy êm đềm, yên tĩnh, ổn định khiến người ta dễ chịu. Nhưng thú vị là, không khí mát, ánh sáng, bầu trời, mây núi của nó cứ thay đổi theo ngày, theo thời điểm trong ngày và theo mùa. Nay ta đến vào mùa hạ, bầu trời trong xanh, sáng sớm ít mây nhưng bù lại buổi tối cũng trong veo, thanh lành đầy sức sống. Bạn tự hỏi nếu mình đến đây vào mùa mưa, hay đầu xuân, giữa đông, liệu mọi thứ sẽ thế nào. Biển mây dưới chân dày hơn thì cảm giác chìm lấp trong đó sẽ ra sao. Con đường dưới hàng thông xanh ta từng rảo bước trước kia trong mùa mưa liệu có gì khác biệt. Âm thanh nào sẽ được nghe thấy khi trời quay và gió lạnh về?

Và vì ta luôn biết, mỗi lần quay lại năm này cũng khác năm kia, nên cứ thế thôi thúc kéo dài, cứ muốn quay về nơi đã từng đến mang tên Cao Lan Hamlet.

Muốn quay lại để tận hưởng trọn vẹn hơn mọi thứ, vì lần đầu quá vội vàng

Không phải lần đầu nào cũng trọn vẹn. Đôi khi vì quá vội, quá nôn nóng hay chưa kịp rũ bỏ vướng bận đô thành để thật sự thả lỏng, hòa mình vào bầu không khí thiên nhiên xung quanh, nên Cao Lan Hamelt dù rộng tay đón chào, khi trở về ta vẫn thấy chưa đủ, chưa thật sự ở đó trọn vẹn.

Và vì ký ức chưa trọn đó, ta muốn quay về lần thứ hai và vài lần sau nữa.

Với tâm thế trân trọng và sẵn sàng tạm rời bỏ nhiễu nhương hơn.

Lần quay lại trở thành cơ hội để bạn trải nghiệm theo một cách khác: không còn vội, không còn phải làm gì đó, mà chỉ đơn giản là ở cùng từng chi tiết nhỏ nơi đây.

Muốn quay về vì nhớ nhung cảm giác gắn bó an ổn

Không gian nhà sàn ở Cao Lan Hamlet cũng là thứ khiến nhiều người đã đi rồi về vương vấn.

Bày biện tối giản, cấu trúc hiền lành, thanh sạch, gọn gàng, nhưng đủ ấm, đủ riêng tư và rất gần với thiên nhiên. Từ gian nhà sàn nho nhỏ của mình ở Cao Lan HAmlet, bạn có thể mở cửa, phóng tầm mắt nhìn ra thung lũng, nghe tiếng gió và cảm nhận bầu không khí thay đổi trong ngày. 

Buổi tối ở trong nhà sàn cao Lan, bạn cũng thường đi vào giấc ngủ nhanh hơn, ngủ thẳng một mạch thật ngon không mộng mị, luôn có cảm giác an toàn, cảm giác là nhà. 

Khi về phố thị rồi, có lẽ bạn sẽ nhớ cảm giác này và rồi nó cũng sẽ góp phần thôi thúc bạn quay lại nơi đây, ít nhất là lần nữa.

Còn nhiều nữa. 

Những hoạt động thường ngày giản dị, không phải làm để trải nghiệm đơn thuần, mà làm để tận hưởng, để tìm về với chính mình sâu hơn.

Cả những chiều tản bộ rừng thông, một buổi tối ngồi bên ánh lửa hồng, sáng ngắm nắng len qua từng kẽ là và những câu chuyện chậm chạp không đầu không đuôi nhưng ký ức đong đầu.

Và ẩm thực, nguyên liệu sơn trang, món ăn dân dã, chế biến không đậm vị mà sao làm ta nhớ, nhớ cả những gì đã ăn, cảm xúc khi đầu lưỡi chạm vào từng hương vị, lẫn bầu không khí chậm nhẹ ngon lành trong suốt bữa ăn chuyến đi trước đó.

Còn nhiều thứ nữa ở đây khiến du khách nhớ nhung.

Cao Lan Hamlet, theo cách nào đó, vừa là điểm đến, vừa là một trạng thái, mà khi ai đó đã từng trải qua, hẳn sẽ muốn có lại lần nữa, nên “cứ đi rồi tìm về” như một du khách trẻ đã từng nói với chúng mình.

Còn bạn, bạn thì sao, nỗi nhớ đó thế nào?