Buổi sáng khi thức dậy trong phòng mình, bạn có cảm giác thế nào?
Rồi một ngày thức dậy bởi tiếng chuông báo thức sẽ khác ra sao với những ngày bạn tự nhiên thức dậy trong khoan khoái?
Mỗi sáng của chúng ta đều khác nhau, dù nhịp sống cứ xoay vần theo các hoạt động quen thuộc. Bạn đã từng tự hỏi, nếu có một hôm nào, ta thức dậy vươn vai và nhìn ra cửa sổ, thấy mình đang chìm trong một biển mây sương núi lành lạnh? Cảm giác đó sẽ ra sao?
Câu trả lời có sau vài tiếng di chuyển bằng xe hơi, từ SG đến Cao Lan Hamlet.

Trải qua một ngày khá mệt khi phải gom đủ dũng khí tạm rời thành phố, lánh đi nơi có không khí thiên nhiên một thơi gian, cộng thêm lái xe trên đường, ngày đầu của bạn khi đến Cao Lan Hamlet đôi khi diễn ra khá bình thường. Vì nó chưa phải là một ngày trọn vẹn. Có khác chăng chỉ là bầu không khí thoáng nhẹ, êm ái, sự vắng lặng của thiên nhiên xung quanh vẫn chưa thể giúp bạn ngay lập tức quên đi nhịp sống vội vàng cách đó vài tiếng.
Mọi thứ chỉ thật sự khác đi vào buổi sáng hôm sau, khi bạn đã trải qua một giấc ngủ dài êm ái, ngon lành trong gian nhà sàn cảm hứng văn hóa Cao LAn đặc trưng của khu nghỉ dưỡng này.
Bạn chầm chậm mở mắt, một cách tự nhiên khoan thai mà không cần bất kỳ tiếng điện tử nào. Khi mắt dần quen với ánh sáng chan hòa trong phòng bạn nhận thấy, áng mây trời đang nhẹ len qua cửa sổ…

Khởi đầu tĩnh tại cho một ngày yên bình
Ở độ cao hơn 1000 mét, núi Sapung, nóc nhà B’lao, Bảo Lộc có một thứ tài sản quý hiếm mà không phải nơi nào cũng có: biển mây.
Nghĩa là bạn không cần đi đâu xa, cũng không phải tổ chức những chuyến săn mây phức tạp, và dù có thật tâm chào đón hay không, mây ngàn cũng sẽ đến với bạn, vào mỗi sáng sớm, hờ hững, tự nhiên, như vị khách không mời đáng yêu.
Khoảnh khắc đầu tiên khi bạn thức dậy thường rất yên. Bạn chưa nói chuyện với ai, chưa chạm vào điện thoại, và chưa bị cuốn vào bất kỳ dòng suy nghĩ nào. Nếu lúc đó bạn kéo nhẹ tấm rèm cửa, khung cảnh hiện ra có thể khiến bạn dừng lại vài giây…

Không phải vì cảnh quá tuyệt đẹp khiến mình choáng ngợp, mà là kiểu thiên nhiên đẹp dịu dàng như chan hòa làm một với tầm nhìn, tâm hồn và cảm xúc của bạn. Những áng mây trắng trôi lững lờ, phủ kín thung lũng, ánh sáng sớm chiếu qua tạo nên những lớp màu mềm mại. Có thể ví như cảm giác bồng bềnh chốn tiên cũng được. Tuy nhiên nó khác ở chỗ, bạn cảm nhận rõ ràng sự mềm của các tầng mây, xa xa là mờ mờ sương khói từ các rặng núi và cây xanh, nhưng vẫn ý thức rất rõ mình đang ở đây, đang ngắm nhìn và bị thu hút tự nhiên.
Hãy hít thở sâu, ở lại lâu nhất có thể
Buổi sáng ở đây, không khí mát, hơi ẩm nhẹ, và một lớp sương mỏng khiến mọi thứ trở nên mềm hơn. Âm thanh cũng nhẹ đi, như thể được lọc qua lớp mây. Hãy cứ đứng đó, hay ngồi đó, lâu nhất có thể, không phải làm gì thêm, cũng không cần chụp ảnh, không cần gọi ai đó đến xem cùng. Bạn chỉ cần nhìn và cảm nhận sự thay đổi bên trong lòng mình, là đủ. Có phải tâm trí đang rất yên không? Có phải đang cảm thấy nhẹ tênh trống rỗng không nghĩ đến bất kỳ chuyện gì khác không? Đó, đó là thứ cảm giác bạn cần để khởi đầu một ngày mới yên bình.

Bạn có thể chỉ ngồi xuống một góc, cầm một tách trà, và nhìn ra xa. Thời gian lúc này không còn được đo bằng phút hay giờ, mà bằng cảm nhận. Bạn không biết mình đã ngồi bao lâu, nhưng bạn biết mình đã thật sự ở đó.
Biển mây ở Sapung cũng là thứ không đứng yên. Nó luôn chuyển động, chậm, nhẹ, nếu không quan sát có thể chẳng còn nhận ra mây đang bay. Có lúc dày, có lúc mỏng, có lúc mở ra để lộ những khoảng xanh bên dưới. Chính sự thay đổi này khiến bạn khó rời mắt. Không có hai khoảnh khắc nào giống nhau hoàn toàn.
Thú vị còn ở chỗ, bạn không thể kiểm soát hay cầm nắm được bất kỳ chi tiết nào trong biển mây trước mắt. Ai có thể bảo mây xuất hiện hay ra lệnh cho nó ở lại lâu hơn được nào. Và bởi vì biết rõ mọi thứ nằm ngoài tầm tay, nên ta tự nhiên trở nên trân quý từng khoảnh khắc, thời gian trôi qua khi nằm trong lòng biển mây bất tận này.

Và khi bạn trân trọng từng thời khắc, bạn đang sống trong hiện tại, chính là cốt lõi của chánh niệm, liệu pháp trị liệu có thể khiến điều hòa tâm trí và cân bằng cảm xúc.
Mây tan, ký ức còn ở lại
Rồi cũng đến lúc mặt trời lên cao hơn, mây bắt đầu tan dần. Ánh sáng trở nên rõ ràng, không gian mở ra, và một ngày mới chính thức bắt đầu. Nhưng điều còn lại không chỉ là hình ảnh, mà là cảm giác. Bạn đã bắt đầu ngày mới theo một cách khác: không vội, không căng, và có một khoảng thời gian đủ để chạm đất trước khi bước vào các hoạt động khác.
Trải nghiệm này, dù chỉ diễn ra một lần trong ngày, thậm chí là một lần trong cả chuyến đi đến đây, nhưng cũng, đã đủ để bạn nhớ. Nếu may mắn, có cơ hội lặp lại, bạn sẽ nhận ra mỗi buổi sáng, biển mây ở đây cũng đều khác đi. Có hôm mây dày, có hôm mây mỏng, lại những ngày gần như không có mây. Nhưng quan trọng, tất cả buổi sáng khi thức dậy ở Cao Lan HAmlet đều trong lành, hiền hòa và đầy sức sống.

Nhiều người sau khi trải nghiệm, nhận ra điều đáng nhớ hơn không chỉ là mây, mà là cảm giác khi thức dậy trong một không gian yên tĩnh, được bắt đầu ngày mới một cách nhẹ nhàng. Biển mây chỉ là một phần của trải nghiệm, nhưng chính cách thở trong khoảnh khắc đó mới là điều tạo nên ý nghĩa. Một buổi sáng như vậy cũng khiến bạn suy nghĩ lại về nhịp sống cố hữu của mình .Thông thường, bạn bắt đầu ngày mới bằng việc lao vào công việc hoặc thông tin. Nhưng khi bạn có một khởi đầu chậm hơn, bạn mang theo sự bình tĩnh đó vào cả ngày. Những việc sau đó có thể vẫn nhiều, vẫn bận, nhưng cách bạn nhìn chúng, ứng phó với chúng đã khác đi, chậm rãi, từ tốn và thong dong hơn, bớt bị cuốn vào dramma, vào những biến số của đời mình.
Nếu đã đến Cao Lan HAmlet, hãy kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của bạn và biển mây nơi đây nhé.












