Bạn thích những chuyến du lịch dài được sắp xếp trình tự hẳn hoi hay một chuyến du lịch ngắn đâu đó vào cuối tuần mà không cần lên kế hoạch dài dòng, cũng không cần tốn quá nhiều thời gian để chuẩn bị, săn vé máy bay?
Nếu đang hướng về phương án 2, có thể bạn nên nghĩ về B’Lao, Bảo Lộc.
Từ Sài Gòn, một chuyến đi về phía B’Lao chỉ tốn đâu đó chừng 3-4 tiếng, tuỳ tình hình lưu thông xe. Và chỉ vài tiếng, bạn đã đi vào một vùng trời hoàn toàn khác, có mây núi đại ngàn, gió lạnh sương se và mát mắt một cảnh quan khác hẳn so với bầu trời có giới hạn ở đô thị.
Và nếu có ý đến với B’Lao, hãy tiến thêm một bước, đến với xóm Cao Lan – Cao Lan Hamlet.

Cao Lan Hamlet nằm dưới chân núi Sapung (Đại Bình), ở độ cao hơn 1.000 m, giữa những thung lũng và sườn núi của vùng B’Lao;cách TP. Hồ Chí Minh chỉ vài giờ di chuyển bằng đường bộ, và cách trung tâm Bảo Lộc khoảng 15 km. Nơi này đúng nghĩa đủ gần để không phải biến việc nghỉ ngơi thành một dự án, nhưng đủ khác biệt để cơ thể và tâm trí nhận ra rằng mình đã rời khỏi nhịp sống quen thuộc và bắt đầu tìm lại nhịp thở bình yên?
Vì sao tôi lại nói đến “nhịp thở bình yên”, ở Sài Gòn có gì mà không yên?
Đô thị lớn luôn mang đến nhiều cơ hội học hỏi, sáng tạo và làm việc, là vùng đất mỡ màng để xây dựng tương lai tươi sáng, bù đắp cho những nỗ lực cần cù trước đó. Tuy nhiên, đi kèm cũng có nhiều mệt mỏi.
Trong đó, thứ khiến ta mệt nhất đôi khi không phải là số lượng công việc, mà là việc não bộ phải liên tục chuyển đổi trạng thái. Một tin nhắn xuất hiện giữa lúc đang làm việc, một cuộc gọi chen ngang bữa ăn, vài thông báo trên điện thoại kéo sự chú ý sang một vấn đề khác.

Bạn và tôi, ta đang nghĩ mình bận rộn. Đôi lúc còn tự hào vì tình trạng bận rộn đó. Nhưng thực tế, việc não liên tục chuyển trạng thái đặt cơ thể vào TƯ THẾ CẢNH GIÁC VÀ PHÂN TÁN KÉO DÀI. Tự động không còn cảm giác bình yên đúng nghĩa.
Và khi tạm rời xa đô thị trong một thời gian ngắn, tìm đến một nơi mà mọi thứ diễn ra CHẬM RÃI, LIỀN MẠCH HƠN VỚI ÍT HOẠT ĐỘNG TRONG NGÀY, ít nhất cảm giác về thời gian và không gian sẽ khác đi. Đây là tiền đề tốt để thay đổi tâm trạng, tìm thấy sự cân bằng trong não bộ.
Ở Cao Lan Hamlet, những con đường dưới hàng thông, những khoảng xanh, sườn núi, mây và không gian mở tạo ra một môi trường rất khác với những gì người Sài Gòn nhìn thấy mỗi ngày. Trong tâm lý học môi trường, Attention Restoration Theory của Rachel và Stephen Kaplan có một cách giải thích khá thú vị cho cảm giác này: sự tiếp xúc với môi trường tự nhiên có thể giúp phục hồi khả năng chú ý có chủ đích – loại chú ý mà chúng ta phải liên tục dùng một cách hao phí để tập trung vào công việc, xử lý thông tin và kiểm soát những thứ gây xao nhãng.

Khi chỉ còn tập trung vào thiên nhiên trước mắt, những chuyển động dù có của mây, gió, cây cối, lá xanh, tiếng chim hót, chỉ đủ hấp dẫn để tâm trí không ngủ quên. Chứ không quá đòi hỏi sự tập trung căng thẳng. Một buổi ngồi nhìn xuống thung lũng vì va 65y đôi khi có giá trị hơn chúng ta tưởng. Không phải vì cảnh đẹp có khả năng giải quyết vấn đề, mà bởi trong khoảng thời gian ấy, não được phép tạm ngừng xử lý quá nhiều thứ cùng lúc.
Đến một nơi như Cao Lan Hamlet, bạn cũng không nhất thiết phải tìm cho mình quá nhiều thứ để hoạt động. Vì nếu cứ liên tục chụp hình check in, cập nhật status, lên kế hoạch làm việc 1, việc 2, rồi xem giờ trên điện thoại, vậy chẳng khác nào đang bê nguyên nhịp sống thành phố lên núi? Một chuyến đi để “cho tâm trí thở” đúng nghĩa, đôi khi bắt đầu bằng việc KHÔNG LÀM GÌ.

Buổi sáng có thể đi bộ dưới hàng thông về phía Tàng Kinh Các, nơi nằm bên hồ tròn trên đỉnh đồi; có thể ngồi xuống một lúc, uống trà, đọc vài trang sách hoặc chỉ nhìn mây. Cao Lan Hamlet hiện cũng giới thiệu trải nghiệm tản bộ giữa rừng thông và không gian Tàng Kinh Các như một hoạt động để thư giãn và chiêm nghiệm.
Tuy nhiên, có một sự thật là: khi thiên nhiên không đòi hỏi bạn quá nhiều, thì ngược lại, ta cũng không nên đòi hỏi nhiều từ thiên nhiên.
Bản chất cảnh quang không phải là một liều thuốc chữa mọi dấu vết của sự tiêu cực trong tâm trí. Nó cũng không thể thay thế các điều trị y khoa hay giúp bạn nghĩ ra cách giải quyểt cho mọi vấn đề. Nhưng khoa học sức khỏe đã có một lượng bằng chứng đáng kể cho thấy việc tiếp xúc với môi trường tự nhiên có thể liên quan đến nhiều lợi ích đối với sức khỏe, thông qua những con đường như giảm stress, tăng vận động thể chất, cải thiện chất lượng môi trường sống và thúc đẩy tương tác xã hội (Hartig et al., 2014). Thứ mà tôi đang muốn tâm sự cùng bạn là: không phải núi rừng có thể chữa bệnh, mà là môi trường xung quanh có thể tác động đến trạng thái sinh lý và tâm lý của chúng ta theo các cách tích cực cụ thể.

Ví dụ:
Ở Cao Lan Hamlet, trải nghiệm thiên nhiên không chỉ nằm ở việc nhìn một phong cảnh đẹp từ cửa sổ. Bạn có thể đi bộ, vận động nhẹ, ngồi ngoài trời, thực hành thiền hoặc yoga, ăn những món có nguyên liệu địa phương và dành thời gian tắm hoặc ngâm thảo dược. Những hoạt động này nói một cách thẳng thắn là không thể giúp bạn chữa lành hay tìm lại chính mình. Mà chỉ là giúp cơ thể chuyển từ trạng thái làm việc sang trạng thái nghỉ ngơi. Như vậy đã quá đủ cho một vài ngày thư giãn, thở thật sự.
Hoặc khi đến đây, có thể sau một đêm ngủ trong không gian yên tĩnh, sáng hôm sau thức dậy sớm hơn thường lệ, mở cửa và nhìn thấy sương trên núi, bạn chỉ đơn giản nhận ra mình đã lâu không có một buổi sáng không bị tiếng chuông điện thoại thúc giục. Một bữa ăn chậm hơn. Một đoạn đường đi bộ không cần đích đến. Một tách cà phê uống hết khi còn nóng. Một buổi chiều không phải trả lời ngay lập tức mọi tin nhắn. Những điều rất nhỏ ấy mới là thứ làm nên cảm giác ĐƯỢC NGHỈ NGƠI.

Sau kỳ nghỉ cuối tuần ngắn ngủi, chúng ta ai rồi cũng phải quay về thành phố. Đô thị vẫn ở đó, công việc vẫn vậy, email chưa đọc vẫn còn nguyên. Còn cuộc họp ngày mai thì cũng chẳng thể cancel.Một chuyến đi vài ngày cũng không thể khiến cuộc sống trở nên hoàn hảo.
Nhưng nó tác động đến chúng ta theo cách thực tế: CHO TA MỘT KHOẢNG LẶNG VỪA ĐỦ ĐỂ NHÌN LẠI NHỊP SỐNG CỦA MÌNH.
Khi có thời gian để nghỉ ngơi, thở đúng nghĩa, bạn sẽ bắt đầu nhìn nhận lại mọi thứ rõ ràng hơn. Có những vấn đề cần giải quyết ngay. Có những việc có thể chậm lại. Có những cuộc trò chuyện đáng lẽ nên dành nhiều thời gian hơn. Và cũng có những thứ tưởng như sống còn, nhưng sau một buổi chiều đứng trước núi, nhìn mây trôi qua thung lũng, lại trở nên nhẹ đi một chút.

Việc cho cơ thể thở, cho não chút thời gian nghỉ ngơi, và nhận ra thứ tự ưu tiên đáng giá đó, có lẽ mới chính là ý nghĩa của việc trốn Sài Gòn vài ngày.
Không phải chạy khỏi cuộc sống, càng không phải tìm một nơi để quên hết mọi thứ. Chỉ là tạm bước ra khỏi guồng quay quen thuộc để cơ thể được thở theo một nhịp khác, tâm trí có thêm khoảng trống và mình có cơ hội nghe thấy những điều thường bị tiếng ồn của thành phố che lấp.
Nào, bạn đã sẵn sàng cho một cuối tuần như vậy ở Cao Lan Hamlet chưa?












