Series Wellness & Retreat Stories tại Cao Lan Hamlet: #3 – Gọi tên và tái định nghĩa những dịch vụ chăm sóc sức khỏe và nghỉ dưỡng đang có tại đây

Wellness, healing, retreat hay self-care không còn là các khái niệm xa lạ trong vài năm gần đây, khi người ta trân trọng sức khỏe tâm thần hơn và bắt đầu tìm đến các liệu pháp tâm lý tự nhiên. Tuy nhiên, để đánh đồng các trải nghiệm này với “chữa lành, detox tinh thần, hay nuôi dưỡng năng lượng tích cực” lại khiến chúng trở nên chung chung và mô phạm. Thêm nữa wellness do các biến tướng được lan truyền, dường như đã biến thành một dạng thành tích. Người ta bắt đầu khoe với nhau về lối sống. Ai dậy sớm hơn, ai ăn healthy hơn, ai mindfulness nhiều hơn. Và quên mất rằng mấy tiếng trên chung quy chỉ nhằm chăm sóc sức khỏe toàn diện, hướng đến cảm nhận hạnh phúc cho từng cá nhân. 

Thay vì vậy, cần có một cách khác để tái định nghĩa những khái niệm này, theo từng không gian và cách thức riêng, mới có thể hiểu về chúng theo cách cụ thể và có ích hơn mà không đi vào sáo rỗng. 

Lấy ví dụ ở Cao Lan HAmlet, chúng tôi tái định nghĩa “Wellness” và “Retreat” bằng các dịch vụ cụ thể sau:

Chăm sóc sức khỏe bằng… giấc ngủ.

Nghe cứ như lẽ đương nhiên. Sự thật là không ít người đang bối rối với chứng khó ngủ của mình, và khó lòng có thể tìm thấy giấc ngủ an yên giữa lòng thành phố. 

Nhưng khi đến Cao Lan Hamlet, họ có thể ngủ liền một mạch đến gần 10 tiếng sau nhiều tháng trằn trọc. Có người nói lần đầu tiên sau rất lâu họ thức dậy mà tim không còn cảm giác nặng nề. Ở thành phố, giấc ngủ giờ trở thành thứ xa xỉ. Người ta ngủ với điện thoại trên tay, ngủ trong trạng thái não vẫn hoạt động liên tục, ngủ nhưng hệ thần kinh chưa bao giờ thật sự được nghỉ. 

Còn ở Cao Lan, trời lạnh, tiếng mưa trên mái gỗ, tiếng côn trùng ngoài hiên và nhịp sống chậm của núi rừng khiến cơ thể tự nhiên dịu xuống. Không cần app hỗ trợ ngủ ngon. Không cần tiếng nhạc tần số chữa lành. Chỉ cần một không gian đủ yên là cơ thể đã tự biết cách hồi phục.

Wellness còn là ăn đúng nghĩa một bữa cơm

Bây giờ người ta thường ăn nhanh nuốt vội. Vừa ăn vừa xem điện thoại, vừa trả lời tin nhắn, vừa nghĩ tới công việc. Có hôm ăn xong còn không nhớ mình vừa ăn gì. Nhưng ở Cao Lan, mọi thứ chậm tới mức người ta bắt đầu cảm nhận lại chuyện ăn uống như một trải nghiệm thật sự. Một bữa cơm nóng giữa trời lạnh Bảo Lộc, rau xanh vừa hái, món ăn đơn giản nhưng dễ chịu, tiếng người trò chuyện nhỏ vừa đủ nghe, mùi trà nóng trong không khí. Tự nhiên ăn chậm hơn. Nhai kỹ hơn. Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cơ thể cảm thấy mình đang được chăm sóc chứ không phải chỉ được nạp năng lượng để tiếp tục chạy.

Retreat chính là ở đi đến một nơi xa, rồi… ở yên không làm gì mà không thấy có lỗi

Ngỡ dễ mà lại rất khó làm. Cuộc sống với trách nhiệm, lo toan và mưu cầu, chúng ta phải phấn đấu liên tục. Nghỉ ngơi một chút liền thấy áy náy. Ngồi yên một lúc là cảm giác tội lỗi bắt đầu xuất hiện. Nhưng ở Cao Lan, không ai khiến bạn thấy mình cần phải làm gì cả. Có người ngồi ngoài hiên nhìn mây cả buổi chiều. Có người đọc vài trang sách rồi ngủ quên giữa tiếng gió. Có người đi bộ loanh quanh quanh đồi rồi ngồi uống trà tới tối. Và kỳ lạ là chẳng ai thấy lãng phí thời gian hết.

Không gian ở đây không cố làm người ta quá bận rộn. Không nhồi nhét quá nhiều hoạt động giải trí. Không tạo cảm giác phải tranh thủ tận hưởng. Thay vào đó, nơi này giống như một khoảng lặng lớn giữa cuộc sống quá nhiều tiếng ồn. Buổi sáng có thể bắt đầu bằng mùi cà phê và sương mù đi ngang hiên nhà. Buổi chiều là ánh nắng chậm rãi đổ xuống đồi cây. Tối đến nghe mưa rơi trên mái gỗ và ngồi cạnh bếp lửa nói vài câu chuyện vu vơ. Mọi thứ rất nhỏ thôi, nhưng lại đủ khiến con người mềm xuống.

Wellness cũng chính là tìm lại hơi thở nguyên bản, chậm sâu mà nhẹ nhàng

Trong tâm lý học hiện đại, nhiều nghiên cứu về hệ thần kinh cho rằng cơ thể con người cần trạng thái an toàn để hồi phục. Nhà tâm lý học Stephen Porges với Polyvagal Theory từng cho rằng khi hệ thần kinh không còn bị kích hoạt bởi áp lực và đe dọa liên tục, cơ thể mới bắt đầu quay về trạng thái cân bằng tự nhiên. Có lẽ đó là lý do rất nhiều người lên núi vài ngày rồi thấy mình dễ thở hơn. Không phải vì mọi vấn đề biến mất, mà là hệ thần kinh được nghỉ.

Những nơi như Cao Lan Hamlet thì khác. Bằng cái chạm của thiên nhiên, chúng nhắc ta nhớ rằng đôi khi sức khỏe tinh thần không đến từ việc cố thay đổi bản thân thật nhanh. Nó đến từ những điều rất cơ bản mà mình đã quên mất từ lâu: ngủ đủ, ăn chậm, sống chậm, được im lặng, được thở sâu và được ở cạnh thiên nhiên đủ lâu.

Theo mình, đây mới chính là khái niệm thật sự đúng đắn của “wellness” và “retreat” mà mỗi chúng ta đang đi tìm. Và biết đâu, bạn có thể tìm thấy một phần đâu đó tại cao Lan HAmlet.