Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ người lớn chắc sống dễ lắm. Muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, thích mua gì thì tự mua, chẳng ai cấm cản. Nhưng lớn mới hiểu, cái khó nhất của tuổi trưởng thành đôi khi không phải kiếm tiền, công việc, hay chuyện yêu đương. Mà là học cách ở yên với cuộc sống của chính mình, không đòi hỏi những gì không thuộc về mình, không cố chấp ít khoan nhượng và cũng không tự làm khó mình.

Chúng ta mỗi ngày đều bị dồn ép và đẩy đi, đến độ mất bản sắc của riêng mình. Sáng mở mắt ra là điện thoại rung liên tục. Công việc. Tin nhắn. Deadline. Hóa đơn. Kế hoạch tương lai. Chưa kể áp lực vô hình từ MXH. Mở Instagram hay Facebook lên là thấy ai cũng đang trai xinh gái đẹp, giỏi giang sống tốt. Người thì du lịch châu Âu, người thì startup thành công, người thì yêu đương hạnh phúc, người thì dậy từ 5 giờ sáng tập yoga uống matcha sống healthy các kiểu. Còn mình nhiều hôm chỉ cố sống qua ngày thôi đã thấy hết pin. Vậy là ta gạt cái mệt đi, ráng ngồi dậy, nỗ lực nhiều hơn để thành công cho bằng người bằng bạn.
Và khi luôn sống trong nỗ lực không hồi đáp hay cố gắng mà chưa có thành quả như kỳ vọng, ta dần mất luôn cả khả năng ngồi yên. Ăn cũng phải vừa ăn vừa lướt điện thoại. Đi cà phê cũng check mail. Đi du lịch nhưng đầu óc vẫn nghĩ tới công việc. Sống như vậy cũng không có gì sai, nhưng thật sự mệt, lâu dài sẽ biến bạn thành người vô cảm, vô tâm với chính mình.
Tôi cho rằng, và cũng tự thấy mình phù hợp, với việc rũ bỏ đi trạng thái KHÔNG – THỂ – Ở – YÊN đó bằng cách đến một nơi như Cao Lan HAmlet.
Cao Lan Hamlet là khu nghỉ dưỡng, nằm yên trên một ngọn đồi ở Bảo Lộc, nhiều cây, nhiều gió và nhiều khoảng lặng tới mức lúc đầu còn thấy hơi trống trải. Mà người lớn giờ lạ lắm, yên quá lại thấy không quen. Tới nơi, những ngọn gió đầu tiên thổi qua mấy tán cây nghe xào xạc. Xa xa có tiếng chó sủa rồi im bặt. Thêm vào cái lạnh đặc trưng nhè nhẹ của đất trời Bảo Lộc sẽ khiến hầu hết lữ khách đều muốn buông đi, sống chậm lại.

Còn nữa, ở Cao Lan, không ai vội hết. Buổi sáng mọi người dậy rất chậm. Có người ôm ly trà ngồi ngoài hiên tới gần trưa. Có người đọc sách giữa mấy tán cây. Có người chỉ đi bộ loanh quanh rồi ngồi nghe nhạc. Không ai hỏi bạn làm nghề gì, lương bao nhiêu, thành công chưa hay đã đạt được gì ở tuổi này. Cái cảm giác đó dễ chịu lạ lắm.
Ở đậy cũng có những đêm rất đẹp. Trời lạnh. Đèn vàng hắt lên từ mấy căn nhà gỗ. Có hôm mưa rơi lộp bộp trên mái nghe đã gì đâu. Người ta ngồi quanh bếp lửa nói vài câu chuyện vu vơ rồi im lặng. Mà cái im lặng ở đây không khó chịu. Nó dễ chịu kiểu ai cũng đang mệt và cuối cùng cũng tìm được chỗ để nghỉ.

Tuy nhiên, Cao Lan Hamet tuyệt đối không phải kiểu nơi chốn chữa lành, một cách sáo rỗng như bạn thường nghe nhan nhản trên mạng. Tới đây không ai phải detox tinh thần hay yêu bản thân rồi nói chuyện với bản thân cả. Nó chỉ tạo ra một nơi đủ yên để cơ thể tự nhớ lại cảm giác được nghỉ ngơi là như thế nào. Sáng nghe tiếng gió. Trưa ngồi uống cà phê nhìn cây. Chiều nhìn mây trôi qua đồi. Tối nghe mưa. Mọi thứ chậm tới mức đầu óc mình cũng chậm lại theo.
Người lớn có một nỗi buồn rất lạ, là lúc nào cũng nghĩ mình phải đi đâu thật xa mới hết mệt. Nhưng đôi khi cái mình cần chỉ là một nơi đủ yên để ở cùng bản thân vài ngày mà không bị ai kéo đi liên tục. Cao Lan cho tôi cảm giác đó. Bạn cũng thử xem.













