Giờ nếu bạn hỏi tôi đang làm gì. Chắc tôi sẽ im vài giây rồi nhìn sâu mắt bạn đáp rằng “tôi đang chiến đấu với cuộc sống”.
Nghe như câu trả lời bi kịch hóa, nhưng vốn dĩ cuộc đời là thế. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, cuộc chiến dài dai dẳng với cuộc sống của một con người đã chính thức bắt đầu. Ta vật lộn với những nhu cầu chưa được thỏa mãn, dùng tiếng khóc để báo động sự khó chịu. Ta vật lộn để được chú ý, được quan tâm và yêu thương từ những người quan trọng với mình. Lớn lên chút lại đấu tranh để giành được suất học tốt, được đánh giá năng lực đúng như mình vốn có. Rồi lại chiến đấu để đạt điểm cao, thứ hạng ấn tượng, ra trường với tấm bằng sáng và tìm được chỗ làm ngon. Sau lại không ngừng chiến đấu với sự trồi sụt của các mối quan hệ tương quan gần, và cả xa để được chấp nhận, có người bầu bạn, có nơi để đi về và có thể tự bảo vệ bản thân.

Bạn thấy không, cuộc đời không phải là trận chiến thì còn là gì?
Tuy mệt, nhưng trong mỗi người đều tồn tại một nội lực sinh tồn mạnh mẽ và có giới hạn riêng. Nếu trong giới hạn cho phép, mọi thứ có vẻ vẫn ổn và ta vẫn có thể điềm nhiên “chiến đấu” mỗi ngày. Nhưng nếu không may, vượt ngưỡng cho phép, sẽ lâm vào cảnh ngộ: các mối quan hệ thì nửa vời, tiền có thể không thiếu đến mức chết đói nhưng cũng chẳng đủ để thấy đời dễ thở. Mỗi ngày trôi qua như một cuộc chạy marathon mà chẳng ai nhớ mình chạy để làm gì.
Lâu dần chông chênh giữa ranh giới ngưỡng, người ta bắt đầu trách móc cuộc đời. Trách sao mình chưa đủ tốt, đủ giỏi hay may mắn, rằng người khác không hiểu mình, rằng cuộc đời này quá khắc nghiệt. Ngắm thứ gì cũng khiến ta nhớ tới cuộc đời đáng thất vọng của mình rồi lại thầm trách. Ngày cứ thế trôi qua, vận hành như máy móc mà vẫn không ngơi trách cứ.
Đó là lúc bạn cần tìm đến một hoàng hôn khác, nơi mà rõ ràng nhìn ráng chiều thu về chân trời nhường chỗ cho đêm xuống, ta vẫn thoải mái, yên lòng và không gợn bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào về cuộc đời hay về bản thân.

Bạn thử đến Cao Lan HAmlet xem nơi này có mang lại được cảm giác đó không?
Tới đây, ngày đầu tiên, bạn đừng ép mình làm gì hết, check in nhanh xong rồi ngồi ngoài hiên căn nhà gỗ gần hai tiếng chỉ để nhìn trời đổi màu. Không làm gì hết. Không điện thoại. Không nhạc. Không ai nói chuyện. Chỉ có gió đi ngang qua đồi cây với tiếng chim đâu đó vọng lại. Và lặng ngắm hoàng hôn, một mình mình, trong thinh lặng.
Hoàng hôn ở Cao Lan không rực rỡ mà rất chậm, chỉ chậm thôi. Mặt trời từ từ chìm xuống sau mấy tầng núi xa. Mây đổi từ trắng sang vàng rồi cam nhạt. Gió lạnh dần. Ánh sáng trên mái gỗ cũng dịu xuống. Và giữa cái lúc mọi thứ đang tối dần đó, tự nhiên đầu óc mình cũng dịu lại.
Có thể bất giác bạn nhớ tới ai đó, hay nhớ một câu nói của người nổi tiếng, như câu của Albert Camus: “Giữa mùa đông, tôi nhận ra trong mình có một mùa hè bất khả chiến bại.” Người ta cứ tưởng triết lý là thứ gì cao siêu lắm, nhưng đôi khi nó chỉ là cảm giác ngồi trên một ngọn đồi nhìn mặt trời lặn rồi nhận ra mình vẫn còn sống, vẫn còn thở được, vẫn còn thấy đẹp trước một bầu trời đang tối xuống.

Hồi còn trẻ hơn chút, tôi nghĩ cuộc đời phải có đáp án. Rằng mình cần biết chính xác mình muốn gì, phải đi đâu, trở thành ai. Sau này mới thấy người lớn thật ra sống bằng chịu đựng nhiều hơn là hiểu hết mọi thứ. Có những giai đoạn chỉ cần sinh tồn, hiện diện thôi là đã giỏi rồi. Nhưng thành phố không cho mình cảm giác đó. Mệt cũng phải chạy. Buồn cũng phải chạy. Kiệt sức vẫn phải online cho đúng giờ.
Đến Cao Lan thì khác.
Bạn ngồi cả chiều nhìn mây cũng chẳng ai bảo lãng phí thời gian. Tới đây rồi thì thử hôm nào đi loanh quanh từ sáng tới chiều chỉ với một ly cà phê nguội trong tay. Ngồi hết hiên này tới bậc gỗ khác. Trời Bảo Lộc lúc lạnh lúc nắng, gió cứ thổi như chẳng vội vàng gì. Tự nhiên mình cũng thôi vội.
Rồi ngày thứ hai, cũng thử ngắm hoàng hôn Cao Lan, nhưng ở một góc khác, như từ Nhà hàng Mái Vòm ở đây chẳng hạn. Trời lạnh vì có nhiều gió. Đèn vàng bắt đầu hắt lên từ những căn nhà gỗ. Có hôm mưa rơi lộp bộp trên mái nghe như nhạc nền phim indie. Mặt trời xa xa lặn dàn trong tịch mịch, để lại bầu không gian yên ắng nhưng thân quen khó ngờ. Khi tia nắng cuối cùng tắt hẳn cũng là khi tiếng cười nói nhẹ nhàng râm ran trong căn nhà hàng, giờ ăn tối sắp đến.

Tôi biết, với cả tôi và bạn, cả khi ngắm nhìn một hoàng hôn chất phác như ở đây, thì công việc vẫn còn trong đầu, mấy chuyện phiền lòng vẫn nằm đò không mất đi đâu. Nhưng tự nhiên thấy chúng không còn đáng để mình cay nghiệt với bản thân thêm nữa. Có lẽ hoàng hôn ở đây có tác dụng kỳ lạ vậy thật. Nó nhắc mình rằng mọi thứ rồi cũng sẽ qua. Một ngày tệ tới đâu rồi cũng tối xuống, cơn đau lớn tới mấy rồi cũng có lúc dịu đi. Không ai giữ được mặt trời trên đầu mãi. Và cũng không ai chìm mãi trong bóng tối.
Đến CaO Lan HAmlet, ngắm nhìn một hoàng hôn hơi khác, vừa xa lạ vừa gần gũi ấm lòng, người ta cũng đủ mềm lòng để thôi trách cuộc đời thêm một chút.













