Vì sao con người hiện đại luôn cảm thấy thiếu thời gian và cách thiên nhiên giúp chúng ta lấy lại nhịp sống

Vì sao ta luôn bận, bận và rất bận?

Ai cũng hay nói “tôi không có thời gian”. Ai cũng hay nghe “Mình chẳng có thời gian”. Cũng hợp lý. Một ngày của chúng ta xoay vần trong làm việc, học tập, trách nhiệm, việc gia đình lớn, chăm sóc bản thân, việc gia đinh nhỏ, người có con càng bận rộn hơn nhiều, chưa kể các ước vọng xa xôi sẽ còn cuốn bạn vào hàng đống thứ phải chuẩn bị.

Vậy nên thời gian ngày 24 tiếng cứ thể trôi tuột, không có chút khoảng trống nào để nhìn lại, để lắng đọng hay yên lặng dù chỉ vài phút. Thời gian tưởng dài mà luôn thiếu, tưởng tĩnh mà hóa ra luôn động. 

Cảm giác thiếu thời gian không chỉ đến từ việc chúng ta có quá nhiều việc, mà còn đến từ cách chúng ta sống trong đó.  Cuộc sống hiện đại khiến mọi thứ diễn ra nhanh hơn: thông tin đến liên tục, công việc chồng chéo, các mối quan hệ qua nhiều kênh mạng lưới. Bạn có thể đang ngồi ở một nơi, nhưng tâm trí lại ở nhiều nơi khác: nghĩ về công việc, trả lời tin nhắn, lên kế hoạch cho ngày mai. Vậy nên thời gian dù không ít, nhưng trong đó, bạn luôn bị phân tâm, chia trí và tâm trí luôn trong trạng thái bão hòa. 

Một hệ quả dễ thấy là: chúng ta đang ở trong hiện tại nhưng lại chưa bao giờ thật sự ở hiện tại. Chẳng hạn, khi đang làm một việc, bạn vẫn có xu hướng nghĩ về việc khác. Bạn ăn nhưng vẫn xem điện thoại, làm việc nhưng vẫn kiểm tra thông báo, nghỉ ngơi nhưng vẫn nghĩ về những việc chưa xong. Khi tâm trí luôn bị kéo đi, bạn không cảm nhận trọn vẹn bất kỳ khoảng thời gian nào. Và khi không có trải nghiệm trọn vẹn, bạn có cảm giác như thời gian trôi qua mà mình chưa sống đủ, cả quá khứ, hiện tại và tương lai.

Cuộc đời nếu như vậy mãi, sẽ thật là đáng tiếc.

Còn một khía cạnh nữa phải kể đến, cũng khiến người ta luôn cảm thấy mình không đủ thời gian – CÔNG NGHỆ. Công nghệ, dù mang lại rất nhiều tiện ích, cũng góp phần làm cho nhịp sống trở nên nhanh và dày hơn. Bạn có thể xử lý công việc nhanh hơn, kết nối với nhiều người hơn, tiếp cận thông tin dễ dàng hơn. Nhưng đổi lại, bạn cũng dễ bị cuốn vào một vòng lặp liên tục: luôn có gì đó mới để xem, luôn có việc cần phản hồi. Bạn có cảm giác nếu dừng lại thì sẽ “bị chậm”. Và trong trạng thái đó, việc nghỉ ngơi thật sự trở nên khó khăn.

Ngoài ra, bị ảnh hưởng bởi sự đánh giá, trách nhiệm xã hội giao gán hoặc giá trị các mối quan hệ xung quanh định nghĩa, cũng khiến chúng ta trở nên bận rộn hơn nhiều. Vì những thứ ràng kéo đó, ta nghĩ: càng nhanh, càng nhiều, càng cao, thì mới càng tốt, mới có giá trị. Theo đó, thời gian dành cho nghỉ ngơi, thư giãn dễ bị xem là lãng phí. Bạn sẽ áy náy khi không làm gì, dù cơ thể và tâm trí đang cần nghỉ. Và khi không cho phép mình nghỉ đúng nghĩa, ta dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi kéo dài.

Cách thiên nhiên giúp chúng ta lấy lại nhịp sống

Nếu bạn đang sống nghiệm đúng theo những gì mình vừa kể, có lẽ đã đến lúc bạn cần mộ cứu cánh mang tên “thiên nhiên”.

Thiên nhiên sẽ là điểm dừng, là khoảng lặng cần thiết cho sự bận rộn (giả hoặc có thật) mà bạn đang luôn cảm thấy. Tuy nhiên thiên nhiên lại không phải là giải pháp cho mọi vấn đề, cũng không mang lại bất kỳ gợi ý giải pháp nào cho bạn. Nó sẽ là một cách để bạn tạm thời bước ra khỏi nhịp sống quá nhanh. Khi bạn đến một nơi có nhiều không gian tự nhiên như Cao Lan Hamlet, bạn sẽ nhận ra một điều: không có gì ở đây vội vàng. Mây trôi chậm, ánh sáng thay đổi từ từ, cây cối đứng yên. Và chỉ riêng điều đó đã đủ để bạn bắt đầu chậm lại.

Ở Bảo Lộc, nhịp sống vốn đã khác với thành phố. Không khí mát, không gian mở, và ít áp lực về thời gian khiến bạn không cần phải “chạy” liên tục. Khi ở trong môi trường này vài ngày, bạn gần như không thể giữ nguyên nhịp cũ. Bạn ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn, và có nhiều khoảng thời gian trống, nhưng không phải là trống trải, trong ngày. Cái hay là những chỗ trống này không đòi hỏi hay tạo áp lực khiến bạn muốn lấp đầy, mà ngược lại, khi đến đây, người ta có xu hướng cứ để vậy, cứ cho một ngày trôi qua bình tĩnh khoan thai như nó vốn có.

Thiên nhiên chính xác là đã tạo ra điều kiện để mỗi người tự điều chỉnh. Khi không có quá nhiều yếu tố gây phân tán, bạn dễ tập trung vào một việc tại một thời điểm. Khi bạn đi bộ trong rừng, bạn chỉ đi. Khi bạn ngồi nhìn mây, bạn chỉ nhìn. Những trải nghiệm này giúp bạn quay lại với cách sống đơn giản hơn: làm một việc, cảm nhận một việc. Và khi bạn sống theo cách đó, thời gian trở nên đậm đặc và có chiều sâu hơn, không trôi qua hời hợt buồn tẻ như trước. 

Thiên nhiên cũng giúp bạn điều chỉnh lại mối quan hệ với công việc. Khi tạm rời xa công việc vài ngày, bạn nhận ra rằng không phải mọi thứ đều cần phản hồi ngay lập tức. Có những việc có thể chờ, có những việc không quan trọng như bạn nghĩ. Nói một cách dân dã là “không mợ chợ vẫn đông”. Điều này không làm giảm giá trị công việc của bạn, mà giúp bạn tiếp cận công việc một cách tỉnh táo hơn.

Thêm vào đó, những trải nghiệm nho nhỏ, giản dị đời thường ở Cao Lan HAmlet sẽ có thể manh nha trở thành một thói quen nho nhỏ mới khi bạn quay về.  Sau chuyến đi, khi đã trải nghiệm thứ khiến tâm hồn mình bình yên, bạn bắt đầu khao khát có lại nó kể cả bối cảnh xung quanh có không thuận lợi. Bạn có thể bắt đầu ngày mới chậm hơn một chút, dành vài phút không chạm vào điện thoại. Bạn có thể ăn mà không bị phân tán. Bạn có thể tạo ra những khoảng nghỉ ngắn trong ngày, thay vì làm liên tục. Những thay đổi này rất nhỏ, nhưng nếu duy trì, sẽ giúp bạn cảm thấy thời gian có ý nghĩa và cuộc đời trở nên trọn vẹn hơn mỗi ngày.