Sự chữa lành đến từ những điều đơn giản

“Chữa lành”, bạn đã ngán nghe từ này chưa? Tôi đã ngán rồi và không còn muốn thấy nó ở bất kỳ đâu nữa.

Bởi người ta nói về chữa lành nhưng không thật sự hiểu về cụm từ này. Hầu hết ai cũng cho rằng, chữa lành chính là khi mệt mỏi tinh thần, con người ta cần những điều thật lớn để làm lành tâm trí và sức khỏe tinh thần. Như một chuyến đi thật xa, chia tay hết những mối quan hệ rối rắm, nghỉ hẳn công việc đang làm, hay một quyết định mạnh mẽ nào đó khác. 

Nhưng sự thật là, càng sống lâu, bạn càng nhận ra, chữa lành vốn không phải là thứ để mang ra nói bằng khái niệm, cũng chẳng thể định nghĩa cụ thể làm gì để chữa lành. Nó cũng không phải là những thứ lớn lao to tát. Mà ngược lại. Phần lớn những lúc mình thấy nhẹ lại, không phải vì điều hầm hố xảy ra, mà vì những thứ rất nhỏ, rất bình thường, thậm chí trước đây mình từng bỏ qua.

Chữa lành không phải lúc nào cũng là một hành trình kịch tính. Đôi khi, nó chỉ là một buổi chiều bạn ngồi yên, không làm gì cả, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, bạn không cảm thấy phải vội vàng, như trạng thái khi tìm về với Cao Lan Hamlet.

Nên xin phép cho tôi thay hẳn từ “chữa lành” bằng “tìm thấy mình”

Vì về bản chất, nó đúng là vậy.

Ở một nơi như Cao Lan Hamlet, giữa không gian xanh của Bảo Lộc, những điều đơn giản luôn xuất hiện tự nhiên. Không có gì được sắp đặt quá mức, không cần phải tận dụng từng phút. Bạn đến đó, và dần dần, chậm lại. Không phải vì đang cố, mà vì mọi thứ xung quanh không đòi hỏi mình phải nhanh. Như buổi sáng chậm rãi thức giấc lười biếng trên giường một chút. Hay bữa trưa thong thả tự hái rau trong vườn, tự làm chút salad tươi ngon từ đặc sản miền núi. Hoặc khi bước ra ngoài, hít hơi thở sâu với đầu óc trống rỗng, không cần nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp theo, chỉ cần đứng đó, ngắm nhìn xa xa, cảm nhận cơ thể đang hiện diện ở đây và thấy lòng đang nhẹ đi một ngày một chút.

Ở đây, cũng có những lúc bạn ngồi yên, không làm gì. Không đọc sách, không nghe nhạc, không nói chuyện. Chỉ ngồi. Bạn cho phép mình ở trong trạng thái đó đủ lâu, bạn sẽ nhận ra nó không hề vô nghĩa, mà là lúc bạn đang dần tìm thấy tiếng nói của mình.  Bạn nhận ra mình đã mệt như thế nào, không phải theo kiểu suy nghĩ, mà là một cảm giác rất rõ trong cơ thể. Bạn nhận ra có những điều mình đã cố gắng quá mức, có những áp lực mình đã tự đặt lên bản thân. 

Chữa lành, theo một cách rất đơn giản, là khi bạn không còn phải gồng lên nữa.

Không cần luôn mạnh mẽ. Không cần phải luôn kiểm soát mọi thứ, hay trả lời câu hỏi của bất kỳ ai. Để tìm lại chính mình, bạn cần phải tạm dừng, cần chấp nhận rằng có những điều chưa rõ ràng, có những điều chưa hoàn hảo, và điều đó không sao cả.

Những khoảnh khắc như vừa kể rất dễ bị bỏ qua, vì chúng không ấn tượng. Không có gì để kể lại một cách hào hứng. Cũng không có bức hình nào đặc sắc được ghi lại. Nhưng chính những khoảnh khắc không ồn ào đó lại là nơi mà sự hồi phục diễn ra.

Sau vài ngày như vậy, bạn có thể không nhận ra một sự thay đổi rõ ràng.Bạn không trở thành một con người khác. Nhưng bạn sẽ cảm thấy có gì đó khác đi. Nhẹ hơn một chút. Bình tĩnh và cũng rõ ràng hơn. Và bạn cũng nhận ra, cảm giác đó đến đến từ điều đơn giản, từ buổi sáng không vội vàng, từ bữa ăn chú tâm và những bước đi chậm rãi. 

Nó đơn giản nhưng khó đạt được, đó mới là sự chữa lành đúng nghĩa, vốn không phải là một đích đến. Mà là một quá trình diễn ra trong những khoảnh khắc rất bình thường của cuộc sống. Và nếu bạn biết cách chú ý, bạn sẽ nhận ra rằng mình không cần phải đi đâu quá xa để bắt đầu. Hãy thử đến Cao Lan Hamlet một lần để trải nghiệm quá trình này, hành trình tìm thấy chính mình.