Bình yên không ở đâu xa, bình yên nằm ở nhà Cao Lan

Trong suy nghĩ nhiều người, bình yên thường được hình dung như một viễn cảnh xa xôi, một phần thưởng sau những năm tháng lao động miệt mài hoặc một vùng đất hứa chỉ tồn tại trong những giấc mơ về sự tự do. Vậy là, chúng ta mải miết đi tìm thứ gọi là “bình yên” ở những chân trời mới, trong vật chất, địa vị hay sắc đẹp và sự xa hoa. Mà không nhận ra rằng đó chỉ là bình yên tạm bợ, dễ dàng tan vỡ dưới biến động vô thường của đời sống. 

Thường ít ai nhận ra được chân lý này. Chỉ khi trải qua một bạo bệnh, một cơn thập tử nhất sinh hay mất mát đau thương của cuộc đời, mới chấp nhận và ngộ ra.

Tuy nhiên, có cách để bạn không phải đương đầu với đau khổ cùng cực để nhận diện bình yên từ bên trong. Chình là dành một tuần đến một nơi nào đó, như Cao Lan Hamlet chẳng hạn.

Cảm giác “nhà” và hai chữ “bình yên”

Lý thuyết về tâm lý học nơi chốn nhấn mạnh rằng con người chỉ cảm thấy thực sự an lạc khi không gian xung quanh tạo ra được sự gắn kết về mặt cảm xúc và sự an toàn tuyệt đối về mặt tinh thần. Tại Cao Lan Hamlet, cảm giác về một ngôi nhà được kiến tạo một cách tinh tế từ những điều bình dị. 

Dựa trên mô hình tái hiện nhà sàn đặc trưng văn hóa người Cao Lan, ấn tượng đầu tiên của bạn về nơi đây sẽ là mùi hương của gỗ cũ tái sinh – một loại hương thơm mộc mạc, thâm trầm, dễ dàng đánh thức những ký ức xa xưa về gian bếp ấm lửa hay hiên nhà. Carl Jung từng nói: “Chỉ có trái tim ta mới biết đâu là nơi thuộc về”. Nhà không nhất thiết phải là nơi có những tiện nghi công nghệ hào nhoáng, mà là nơi ta có thể trút bỏ lớp áo giáp của những danh xưng, chức vụ và sự kỳ vọng để được là chính mình trong trạng thái nguyên bản nhất.

Cao Lan Hamlet được xây dựng dựa trên triết lý nương tựa núi đồi. Những bức tường đất, mái lá và các thanh gỗ được tận dụng lại không chỉ là lựa chọn về vật liệu bền vững, mà còn là một sự giao tiếp tâm lý. Sự hiện diện của các vật liệu tự nhiên giúp kích hoạt hệ thống thần kinh đối giao cảm, đưa cơ thể từ trạng thái cảnh giác sang trạng thái thư giãn sâu. Tại nhà sàn Cao Lan, bạn không còn cảm thấy mình là một thực thể biệt lập đang quan sát thiên nhiên từ phía sau mặt kính điều hòa, mà bạn là một phần của thiên nhiên. Bình yên ở đây chính là cảm giác được thuộc về, được thiên nhiên chấp nhận vô điều kiện.

Tĩnh lặng và ý nghĩa của sự hiện diện

Bình yên tại nhà Cao Lan còn nằm ở sự hồi sinh của những nhịp điệu sinh học mà chúng ta vô tình đánh mất nơi phố thị. Ở đây, thời gian dường như khác đi nhiều. Buổi sáng không bắt đầu bằng tiếng chuông báo thức gắt gỏng của điện thoại hay tiếng còi xe inh ỏi, mà bắt đầu bằng ánh sáng dịu nhẹ len qua kẽ lá thông và dàn đồng ca của chim rừng hót vang thung lũng.

Thong thả ngồi thả mình bên hiên nhà, tay cầm tách trà Bảo Lộc ấm nóng, nhìn biển mây tràn qua ô cửa sổ, ta chợt hiểu ra rằng bình yên chính là vắng mặt của sự vội vã. Đây là trạng thái tỉnh thức trọn vẹn, nơi mà quá khứ với những hối tiếc và tương lai với những lo âu đều nhường chỗ cho vẻ đẹp nguyên sơ trước mắt.

Tại Cao Lan, khái niệm “nhà” không bị giới hạn trong bốn bức tường của phòng nghỉ. Nhà là con đường mòn dẫn lên Tàng Kinh Các, nhà là khoảng sân nơi mọi người cùng nhau làm bánh, và nhà cũng là vườn rau thực dưỡng nơi ta tự tay hái những ngọn xanh mướt cho bữa chiều. Sự mở rộng không gian sống này giúp xóa tan cảm giác ngột ngạt của đô thị, cho phép tâm trí được thong dong và tự tại.

Hành trình tìm kiếm bình yên tại Cao Lan Hamlet cuối cùng dẫn chúng ta đến một sự thức tỉnh quan trọng: Bình yên vốn dĩ luôn nằm sẵn bên trong mỗi người, nhưng nó cần một môi trường phù hợp để được khơi gợi và nuôi dưỡng – một mái nhà. Cao Lan Hamlet chính là một trong những “mái nhà” đó, không phải bằng cách cung cấp những thứ mới mẻ, mà bằng cách lược bỏ những thứ thừa thãi. Lược bỏ sự ồn ào để nghe thấy tiếng lòng; lược bỏ ánh sáng nhân tạo để thấy vẻ đẹp của trăng sao; và lược bỏ sự ích kỷ để thấy niềm vui của sự cho đi.